Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1504
Phiền phức (3)

❊ ❊ ❊

Mấy chục chiếc chiến hạm liên quân cùng vừa bắn vừa tiến tới gần thành ngoài từ ba phía đông tây nam. Dân bản địa Malay cũng chèo thuyền gỗ, cực kỳ hưng phấn tiến về phía trước, bởi vì chỉ cần đăng thành là sẽ được ban cho lương thực.

Trên biển đang có rất nhiều tàu công thành, pháo binh Hà Lan vốn không thể chống đỡ được, huống chi phía bắc tường thành đã bị công hãm, giờ phút này trong lòng hẳn đã vô cùng hoảng sợ. Nếu không phải do ở hai bên nam bắc thành ngoài đều có một pháo đài chắn trước, quân Đại Đồng đến chiếm thành đã tranh thủ đi cướp mấy cái pháo đài đó.

Thuyền lớn sẽ bị mắc cạn ở vài nơi, quân hạm lục tục thả thuyền con, thủy thủ và thủy binh cùng nhau chèo thuyền con về phía tường thành.

Vì để đan xen hỏa lực với nhau, bên ngoài tường thành cũng được xây theo kiểu ngũ giác, rất nhiều chỗ cũng có những khu vực lục địa. Bình thường, nếu muốn công thành từ những chỗ trống trải ấy thì sẽ bị hỏa lực bắn nã, trở thành địa ngục của bên công thành.

Nhưng mà, thủ quân Hà Lan lại quá ít ỏi!

Hải quân Đại Đồng, còn có thủy thủ, thủy binh ở hạm đội của các quốc gia và dân bản xứ chiến đấu vì lương thực, sau khi trả giá hơn hai trăm thương vong, cuối cùng người Hà Lan cũng không thể chống đỡ nổi nữa.

“Rút! Toàn bộ rút vào trong thành trong!”

Quan chỉ huy Hendrick vội vàng hạ lệnh.

Thủ quân Hà Lan vội vàng lùi lại, pháo binh còn chẳng kịp hủy diệt đại pháo, cứ để lại trên tường thành rồi vội vàng bỏ chạy.

Giờ phút này, Nghị viên Sanders đã sắp trở lại trung tâm tòa thành. Hắn nhìn quân Đại Đồng ở phía bắc đến đăng thành, bởi vì không thể phá được hai nghiêng bảo nên chỉ có thể vào trong thành bằng cách leo thang, định trực tiếp vòng qua pháo đài để tấn công vào trung tâm tòa thành, lúc này mới sợ tới mức mà hạ lệnh: “Nói với Hendrick, bảo hắn từ bỏ pháo đài bên ngoài, phá hỏng toàn bộ con đường đi lại, tất cả rút về đây!”

Cứ thế, toàn bộ hệ thống phòng ngự ở thành ngoài Malacca đã bị liên quân công chiếm, người Hà Lan chỉ có thể tử thủ trong trung tâm thành.

“Đánh hay, đánh hay lắm!”

Quảng Hồng đứng trên đỉnh núi, dùng ống nhòm để quan sát chiến cục, giờ phút này đang cực kỳ vui vẻ mà liên tục tán thưởng.

Thủ lĩnh Trần Nhĩ Huấn của người Hoa bản địa nói: “Đại nhân, mười năm trước khi Hà Lan tấn công nơi này, chúng cũng đã nhanh chóng chiếm lĩnh được thành ngoài. Nhưng khi Bồ Đào Nha rút vào trong trung tâm thành, người Hà Lan liền không thể đánh vào được nữa.”

Quảng Hồng hỏi: “Hà Lan công chiếm thành này như thế nào?”

Trần Nhĩ Huấn nói: “Bao vây hơn nửa năm, người Bồ Đào Nha không thể chịu đói, bèn tự mình ra khỏi thành đầu hàng.”

Vây thành hơn nửa năm?

Trong lòng Quảng Hồng có chút lo lắng, hắn là bính từ ngoại giao, không có quyền tự quyết định rằng mình sẽ vây thành hơn nửa năm.

Lúc Quảng Hồng đang lo lắng, Sanders cũng thấy giống như thế.

“Quân ta chết bao nhiêu rồi?” Sanders hỏi.

Hendrick nói: “Tổn thất 31 người.”

Sanders bỗng chốc cau mày, ở đây tổng cộng chỉ có 180 quân, tổn thất 31 người chính là mất một phần sáu đó.

“Bảo nhân viên văn chức và người nhà cầm vũ khí luôn đi.” Sanders nói.

Ở giữa thành ngoài và trung tâm tường thành, còn có một ít kiến trúc phi quân sự. Đó là công ty cơ cấu của Hà Lan Đông Ấn Độ, đồng thời cũng là nhà cho các nhân viên và người nhà của họ trong công ty. Về khu dân cư của Hà Lan trong pháo đài Malacca, toàn bộ đều để cho thương nhân Hà Lan và di dân đến ở.

Sẵn tiện nhắc đến, binh sĩ lục quân Hà Lan, về cơ bản thuộc về tình trạng độc thân, bọn họ ở trong đó thì có thể không có được gia đình.

Nói đúng hơn là, dưới sự thống trị của Malacca, Hà Lan vẫn chưa đạt tới trình độ cho lục quân đi chơi gái.

Giống như bên Đài Loan, sau khi thực dân Hà Lan đã đứng vững gót chân, họ đã trực tiếp giết hết đàn ông trên đảo,vài phụ nữ thì được chia cho các binh sĩ để giải quyết vấn đề sinh lý. Số phụ nữ còn lại và trẻ em, hoặc là được làm nô lệ tại đây, hoặc là cũng trở thành nô lệ rồi bị bán đi.

Hà Lan thống trị Malacca không lâu, bình thường, phải ở đó khoảng vài năm rồi mới làm như vậy, nhưng họ lại tìm một bộ lạc bản xứ có vẻ ổn để xuống tay.

Tác giả du lịch kiêm họa sĩ Johann Neuhof, lúc này đang liều lĩnh cầm lấy một cây súng lửa.

“Tiên sinh, ngài biết bắn súng chứ?” Quan quân hỏi.

Neuhof nhìn cây súng trong tay, vô cùng buồn bực nói: “Quả thật là ta đang dùng súng bắn lửa, nhưng ngươi lại chỉ cho ta một cây thiêu hỏa côn!”

Quan quân xấu hổ giải thích: “Đây là do mười năm trước, lính đánh thuê Bắc u đã mất để lại, vẫn luôn để trong kho hàng không động gì vào đâu.”

Mười năm trước, Hà Lan tấn công Malacca, bản thân chỉ xuất mấy trăm người, chủ lực chân chính nằm ở hơn một ngàn lính đánh thuê.

Lính đánh thuê này, đánh trận là vì tiền, sao có thể đồng ý bán mạng cho việc công thành?

Bởi vậy, dựa vào quân binh đến từ dân bản xứ và võ trang của người Hán, sau khi chiếm được thành ngoài, lính đánh thuê châu u bắt đầu ăn chơi, sống chết cũng không chịu đi tấn công trung tâm tòa thành. Cuối cùng, hơn phân nửa lính đánh thuê thiệt mạng, bởi vì đa số bọn họ đều đến từ Bắc u, không quen với khí hậu nhiệt đới ở Malacca, toàn bộ thương vong chủ yếu đến từ bệnh nhiệt đới.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »