Sultanate Á Tề rất khó chịu về chuyện này, phái hai tên quan thuế vụ tới đây hỗ trợ quản lý bến cảng và thành trấn. Đồng thời tính toán dựa trên số thuế thu được từ bến cảng, liên tục tăng mức thuế mà phiên bạc trưởng người Hán cần phải nộp, thậm chí mấy năm nay còn bắt đầu bắt người Hán phải đóng thuế đầu người.
"Ư ư ư.”
Hai tên quan thuế vụ của nước Á Tề quan thuế vụ bị bắt đứng trên đài cao, miệng bị nhét giẻ rách không nói được gì.
Phập, phập!
Hai ánh đao lóe lên, hai cái đầu người rụng xuống đất.
"Xuất chinh!"
Đầu người bị treo lên ngọn trúc đi ở đầu đội ngũ.
Một lượng lớn thuyền biển cỡ nhỏ và thuyền sông đi ngược dòng dọc theo sông Mục Tây. Thực lực của người Hán ở đây rất mạnh, ngay cả người Hà Lan muốn thu mua hàng hóa cũng cần phải nhờ bọn họ vận chuyển từ Cự Cảng (cảng sông) tới Tân Cảng (cảng biển).
Khoảng cách chín mươi dặm, hành quân ba ngày liên tục là tới, sĩ số quân lính còn càng ngày càng tăng lên.
Bởi vì dọc đường đi đều có người Hán sinh sống, ngay cả bên trong bên ngoài thành Cự Cảng cũng có rất nhiều thợ thủ công, dân khuân vác và thương nhân người Hán. Số lượng người Hán ở nơi này tính cả thổ dân Hán hóa và người Hán lai có ít nhất một trăm nghìn người, thậm chí có khả năng lên tới hai trăm nghìn người. Dù sao người Hán cũng đã sinh sống ở đây ba trăm năm, lại đã từng hoàn toàn thống trị nơi này mấy chục năm.
Cho dù là thổ dân Hán hóa thì cũng có xu hướng đi theo người Hán. Bởi vì đối với bọn họ, Á Tề mới là kẻ ngoại lại thật sự, hơn nữa Sultanate Á Tề còn càng ngày càng tàn bạo.
Mãi tới tận khi nghĩa quân tới cách thành Cự Cảng mười dặm, quan viên Á Tề bên trong thành Cự Cảng mới nhận được tin tức người Hán khởi nghĩa, hoang mang rối loạn vội vàng tổ chức quân đội giữ thành.
Pháo đài Hà Lan là nơi đầu tiên bị tấn công!
Tòa pháo đài này được xây dựng trên bãi Hà Tâm, là nơi quân khởi nghĩa bắt buộc phải đi qua để tới được Cự Cảng.
Người phụ trách pháo đài là một nhân viên văn thư cao cấp của công ty Đông Ấn Độ. Phản ứng đầu tiên của hắn không phải là giữ thành mà là phái người ra ngoài đàm phán, suy cho cùng chỉ có 3
tên văn thư và 2 tên lính, muốn giữ được pháo đài là chuyện quá khó. Đừng nói là quân khởi nghĩa người Hán có hơn vạn người, cho dù là mấy người thổ dân muốn đánh cũng có thể đánh hạ được pháo đài.
"Giết, công thành!"
Thi Tồn Chương đâu thèm quan tâm tới nguyên tắc hai quân đánh nhau, không chém sứ giả, vung đao chém bay đầu sứ giả đàm phán, hạ lệnh cho quân đội chèo thuyền nhỏ tấn công từ bốn hướng.
"Nhanh giải quyết nòng pháo!
Người Hà Lan trong pháo đài loạn hết cả lên. Từ khi Hà Lan liên minh với nước Á Tề, mười mấy năm nay nơi này không hề phải đánh trận. Thuốc nổ bị ẩm cứng lại không dùng được, ngay cả đại bác cũng không bảo dưỡng suốt một thời gian dài, mặt ngoài nòng pháo có khi vẫn còn được lau sạch nhưng bên trong họng pháo thì đã hóa thành đồng gỉ xanh.
"Đoàng đoàng!”
Đợt pháo kích đầu tiên chỉ có hai chiếc đại bác bắn được đạn, các khẩu đại bác khác vẫn còn đang trong tay binh lính Hà Lan lề mề cầm khẩu súng mồi lửa mốc meo, nhìn quân địch đông nghịt bên ngoài, hoàn toàn không biết phải làm sao.
Tình huống này đã từng xảy ra cách đây mấy chục năm.
Lúc ấy, liên quân thực dân Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha đóng ở pháo đài đảo Ternate. Kết quả, hơn hai ngàn thổ dân xông tới, liên quân Tây – Bồ hoàn toàn không dám đánh trả, leo lên thuyền bỏ đảo lại tháo chạy.
"Đầu hàng, bọn ta đầu hàng!"
Người phụ trách pháo đài Hà Lan ra lệnh mở cửa pháo đài, hiện tại bọn họ chỉ mong có thể sống sót, sợ người Hán bị chết nhiều thêm mấy người sẽ khiến người Hán nổi giận chém hết bọn họ.
Trước đó đã chém một người đàm phán, hiện tại chỉ còn 2 tên văn thư và 20 tên lính.
Tổng cộng hai mươi người Hà Lan bị bắt giữ mang tới trước mặt Thi Tồn Chương.
Thi Tồn Chương cười gằn nói: "Chém hết, không được để lại một ai, tiếp quản pháo đài và hàng hóa!”
Những người Hà Lan này cũng thật xui xẻo. Đám quan viên Á Tề trong thành Cự Cảng ít ra còn có người mật báo cho, khi quân khởi nghĩa còn cách mười dặm, bọn họ đã nhận được tin báo. Còn người Hà Lan ở pháo đài ở bãi Hà Tâm thì bình thường rất ít khi đi đâu, quân khởi nghĩa đánh tới cách pháo đài một dặm, bọn họ mới phát hiện ra.
Quân khởi nghĩa người Hán tiếp tục xông lên, thành Cự Cảng đã tổ chức canh phòng nghiêm ngặt.
Sau khi nước Á Tề kết đồng minh với Hà Lan, bọn họ đã mua rất nhiều súng kíp và đại bác. Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến bọn họ có thể điên cuồng bành trướng. Hiện tại, bên trong thành có một ngàn lính đóng giữ, trong đó có hai trăm người có súng kíp, đại bác phòng thủ có khoảng tám khẩu.
Thi Tồn Chương không hề lo lắng trước chuyện này. Trước đây họ không dám khởi nghĩa là vì không thể chống lại được quân của nước Á Tề tới tấn công sau đó. Sultanate Á Tề chắc chắn sẽ điều động đại quân tới giành lại nơi này, người Hán ở đây hoàn toàn không thể cầm cự được.
Nhưng hiện tại không có gì phải sợ nữa, họ có thể liên lạc với quân đội của Trung Quốc!
Thi Tồn Chương chỉ tay về hướng thành Cự Cảng ở phía trước, kích động hô to: "Tòa thành trì kia là tổ tiên của chúng ta xây dựng nên. Tổ tiên của chúng ta đã từng là chủ của tòa thành này, bây giờ hãy theo ta đi giành lại nó!”