Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1522
“Vạn quốc lai triều” (1)

❊ ❊ ❊

Hơn nữa, mặc dù công ty Đông Ấn có kêu gọi cổ phần với bên ngoài nhưng họ chưa từng phát hành một chứng chỉ cổ phiếu nào. Cổ đông nào đầu tư bao nhiêu tiền, tất cả đều được ghi chép vào sổ sách của bộ phận thương mại các tỉnh. Bộ phận sổ sách thương mại của các tỉnh cũng không liên lạc với nhau, chỉ báo cáo tình huống cụ thể của cổ đông rồi tiếp nhận giám sát trụ sở chính.

Các cổ đông lớn nhỏ cũng vô cùng thiển cận, ban đầu chia hoa hồng hai lần mỗi năm, mà chia hoa hồng trong khi còn chưa tính lợi nhuận - cứ trực tiếp chia mấy hàng hóa như hương liệu cho cổ đông lớn, cổ đông lớn lại bán đi.

Sau những cuộc tranh chấp và thỏa hiệp không ngừng, đến giờ cuối cùng cũng thành chia hoa hồng mỗi năm một lần, hoa hồng chỉ chia thành vàng bạc chứ không được chia những loại hàng hóa khác, nhưng thời gian chia hoa hồng vẫn vào lúc trước khi tính sổ sách như trước kia. Như thế thì bất kể có chia hoa hồng bằng hình thức mục tiêu xa kỳ sẽ dẫn đến hậu quả dù công ty Đông Ấn Hà Lan có món lợi nhuận khổng lồ, nhưng sẽ vĩnh viễn ở trong tình huống nợ nần chồng chất.

Một khi loại phương thức kinh doanh này ảnh hưởng đến lợi ích ở nước ngoài thì cuộc đàm phán rất có khả năng sẽ trực tiếp sụp đổ.

Phạm Đức Lâm nói với quan chỉ huy Phạm Đức Lan: “Ngươi dẫn người đi giúp Matalan tiêu diệt quân phản loạn đi, thu Matalan làm nước chư hầu và chiếm một khu vực sản xuất hương liệu, sau này lúc chúng ta quay về Hà Lan thì có lẽ sẽ bớt phiền phức hơn.”

Phạm Đức Lan hỏi: “Vậy còn Banten và liên quân Anh quốc thì sao? Bọn chúng đã đánh đến vùng biên giới của Matalam và chiếm được một số thành phố và thị trấn rồi.”

Phạm Đức Lâm nói: “Sau khi giúp Matalam Sudan phục quốc thì kéo Banten đến cùng đàm phán với Hà Lan. Anh quốc không có nhiều lính, chỉ cần Banten rút quân thì Anh quốc chẳng thể làm được gì hết. Đưa ngựa đi đánh hai thành phố ở vùng biên giới Matalam, trao nó cho nước Banten, chắc cjắn Banten Sudan sẽ vui vẻ nhận lấy thôi.”

Trong cuộc trò chuyện của hai người đã bán Matalam đi, nhân tiện còn làm Anh quốc chán ghét luôn.

Phạm Đức Lâm cười nói: “Banten và Matalam là kẻ thù truyền kiếp, nhượng bộ một phần lãnh thổ cũng tốt, thế thì bọn họ mới có tranh chấp lãnh thổ. Cứ tiếp tục đổ dầu vào lửa châm ngòi quan hệ giữa hai nước, từ đó chúng ta có thể hòa giải, vĩnh viễn ở thế bất khả chiến bại!”

Nhìn chung thì trong sự bành trướng của Hà Lan ở châu Á, quân sự thường chỉ chiếm ba phần còn chiến lược ngoại giao chiếm tới bảy phần. Hơn nữa, chỉ với hai thủ đoạn lặp đi lặp lại là châm ngòi quốc gia địa phương tranh chấp với nhau và kích động người dân bản địa tranh quyền đoạt lợi, nhân khẩu thưa thớt là thực dân Hà Lan mới có thể an ổn ở vị trí số 1.

Về phần Quảng Hồng, đắc chí rời khỏi phủ Thống đốc, lập tức đến nội thành thông báo về kết quả của cuộc đàm phán, người Hoa ở Batavia đã hoan hô tiễn họ đi.

“Hiệp ước bổ sung cho Hiệp ước Batavia”, sau khi hai bên thương lượng xong thì nội dung hoàn chỉnh như sau:

Thứ nhất, Malacca thuộc quyền sở hữu của Trung Quốc nhưng Hà Lan có quyền được ra vào cảng, mà thuyền buôn Hà Lan phải trả thuế vào cảng, khách quan thì thuế giảm một nửa so với các tàu thuyền đến từ quốc gia khác.

Thứ hai, Hà Lan không cần giải trừ quan hệ liên bang với Á Tề, nhưng trong tương lai Á Tề sẽ là nước chư hầu của Trung Quốc.

Thứ ba, Hà Lan từ bỏ độc quyền thu mua hương liệu của Á Tề, từ bỏ quyền được ưu tiên mua hương liệu của Matalam.

Thứ tư, Hà Lan bồi thường cho Trung Quốc một một nghìn lạng bạc trắng.

Thứ năm, người Hán ở Batavia có quyền được tự do sinh sống và rời đi, số thuế mà họ cần nộp cũng giống với người bản xứ Java.

Thứ sáu, Hà Lan công nhận Đài Loan là lãnh thổ của Trung Quốc, nhưng tàu của Hà Lan có thể cập cảng tiếp tế ở Đài Loan.

Thứ bảy, hiệp ước có hiệu lực trong mười năm.

Ceylon (Sri Lanka), cảng Trincomalee.

Ban đầu nơi này là bến cảng của thực dân Bồ Đào Nha, mười năm trước đã bị Hà Lan chiếm được.

Một hạm đội của Hà Lan đến, chở đầy thuốc phiện và những loại hàng hóa khác, điểm đến của họ chính là Batavia.

Quan tổng đốc tân nhiệm Carl Rainier vừa mới bước vào cảng đã thấy có gì đó không ổn, bởi vì ở đây cứ sợ bóng sợ gió, hơn nữa rõ ràng là có thêm rất nhiều quân hạm của Hà Lan.

Hắn đến gặp người phụ trách Hà Lan trong vùng là Kuhn, dò hỏi: “Tại sao lại có hơn mười chiếc quân hạm ở đây thế?”

Kuhn trả lời: “Malacca đang bị tấn công, hai chiếc quân hạm đóng quân ở Malacca và cả quân hạm bên Ấn Độ, tất cả đều đã tập trung lại ở cảng Trincomalee rồi. Một là ngăn chặn quân Trung Quốc đánh vào đây, hai là thương lượng làm thế nào để cứu viện Malacca.”

“Malacca đang bị tấn công sao?” Carl Rainier cảm thấy hơi nan giải.

Anh chàng này cũng không hiểu tình hình gì lắm, lại lo lắng cho Batavia nên lập tức dẫn đầu hạm đội lên đường, vòng qua đảo Sumatra để đến Batavia.

Đợi khi hắn đạt chân đến Batavia thì hạm đội của Quảng Hồng cũng đã quay về Quảng Châu rồi.

“Chuyện gì đang xảy ra ở Batavia thế?” Carl Rainier hỏi.

Phạm Đức Lâm lấy bản Hiệp ước kia ra, giận dữ nói: “Ngươi tự xem đi.”

Carl Rainier chăm chú đọc thật kỹ, cảm giác như mình bị hố cho một quả lừa vậy. Vất vả lắm hắn mới leo lên làm quan tổng đốc Batavia, lúc tới tay lại là một đống hỗn độn thế này.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »