Uma nói: "Hà Lan đã thất thế ở đây là sự thật không thể đảo ngược. Các nước xung quanh đều nhận Trung Quốc làm tông chủ, sau này rất có thể sẽ liên hợp lại đối phó chúng ta. Hiện tại quan trọng nhất không phải là giành lại Cự Cảng mà là trở thành nước phụ thuộc của Trung Quốc."
Muhammad cả kinh nói: "Trung Quốc cướp lãnh thổ của chúng ta, lại còn phải nhận Trung Quốc làm tông chủ? Thế thì quá là… Vô lý.”
Uma nói: "Nếu không thì sao? Cho dù Trung Quốc không xuất binh thì các quốc gia xung quanh liên thủ lại với nhau, chúng ta liệu có thắng nổi không? Chỉ khi nhận Trung Quốc làm chủ, các nước khác mới không dám liên thủ lại tiến đánh chúng ta."
"Nhưng làm vậy thật tổn hại uy danh.” Muhammad.
Uma hỏi: "Uy danh quan trọng hay phòng ngừa chiến bại quan trọng?”
Muhammad nghĩ tới nghĩ lưu, thực sự không nghĩ ra được cách nào tốt hơn, đành bất đắc dĩ gật đầu: "Vậy được rồi, nghe theo thầy.”
Đối với Uma mà nói, cho dù uy danh có bị tổn thất thì cũng là uy danh của Sultanate bị tổn thất. Hắn là tiên tri, hắn là quyền thần, chỉ cần có thể giữ vững lợi ích của mình, cùng lắm thì thay Sultanate khác mà thôi.
Trước đây, nước Á Tề bành trướng quá mạnh, lãnh thổ tăng gấp bội, nội bộ tồn tại rất nhiều mâu thuẫn. Sultanate cũ có thể ngăn chặn được, dựa vào chiến tranh với nước ngoài để chuyển dời mâu thuẫn, iện tại đã trở nên hỗn loạn kinh khủng, một khi thua đậm một trận, có lẽ cả nước sẽ bị chia năm xẻ bảy.
Hết thảy phải đặt ổn định là nhiệm vụ quan trọng hàng đầu, hết thảy đều là để phòng ngừa chia rẽ, có thể chấp nhận từ bỏ cả Cự Cảng trù phú cũng được.
Chỉ cần làm nước phụ thuộc của Trung Quốc thì áp lực bên ngoài sẽ hết, địa vị quyền thần của Uma cũng sẽ vững chắc. Thậm chí, chỉ cần có thể nhận được sự chiếu cố của Trung Quốc, nhận được sự ổn định cả trong và ngoài nước thì dù có mất hết toàn bộ lãnh thổ phía đông của nước Á Tề, Uma cũng thấy hoàn toàn có thể cân nhắc.
Quan hệ của Malacca với bên kia cực kì thân thiết, trong địa bàn của nước Á Tề cũng có người Hán đang khởi binh tạo phản, rốt cuộc là Tổng đốc Batavia đang làm gì vậy?
Hắn đang đề phòng nước Vạn Đan.
Vào sáng sớm lúc hải quân Đại Đồng đang cướp bóc thuyền buôn Hà Lan, nước Vạn Đan bắt đầu khiêu chiến rồi. Bọn họ không trực tiếp tấn công Batavia, mà xảy ra xung đột ở biên giới với Mataram, người Anh cũng nhân cơ hội này xuất binh cùng nhau khiêu chiến.
Bởi vì Hà Lan không ngừng chèn ép, thế lực Java ở nước Anh cực kì yếu. Thậm chí bọn họ còn lười đóng quân hạm, chỉ ở trong lâu đài bên cạnh Vạn Đan, trong đó có mấy nhân viên văn phòng, còn có mười sáu binh lính lục quân nước Anh.
Vậy tại sao không đánh Hà Lan, mà lại đi tấn công Mataram?
Bởi vì Mataram hiện tại đang đảm nhiệm Sudan, bọn họ lựa chọn hợp tác với Hà Lan, xâm pham nghiêm trọng đến lợi ích của Vạn Đan và nước Anh.
Đúng lúc Mataram Sultan Amanggurat I phái người đến Hà Lan xin cứu viện, Hà Lan cho năm trăm binh lính xuất binh tới cứu ứng trợ, nội quốc Mataram bùng nổ khởi nghĩa, người dân địa phương và tầng lớp quý tộc không hẹn mà cùng nhau giơ cao lá cờ khởi nghĩa chống lại sự chèn ép của Hà Lan, tập hợp mấy ngàn binh lĩnh đánh thẳng về thủ đô của Mataram.
Những quân khởi nghĩa này cũng có ý nghĩa, khẩu hiện của bọn họ là chống lại người Hà Lan, nhưng căn bản lại không đi đánh Hà Lan, ngược lại lại đi tấn công thủ đô của chính mình.
Xuất hiện những tình huống tán hươu nói vượn như vậy là bởi vì người Hà Lan và Mataram vốn dĩ là kẻ thù không đội trời chung.
Người tiền nhiệm của Mataram, Sultan Radeng Langsang, cũng là một anh hùng. Hắn ta đã từng hai lần thống lĩnh đại quân tấn công Batavia.
Sau khi chiến tranh thất bại, Radeng Langsang mới bắt đầu tu tâm dưỡng tính. Hắn tiến hành cải cách cách làm lịch trong đất nước, cải cách chế độ thu thuế, khích lệ mua bán trên biển, nghiêm túc phát triển kinh tế. Hắn định sau khi thực lực hùng hậu sẽ tái phát triển lục quân và hải quân, cuối cùng tiến hành một trận quyết chiến với người Hà Lan.
Đáng tiếc, vị anh hùng này mặc dù cải cách đất nước có hiệu quả rất rõ rệt, giúp cho Mataram trở nên giàu có và sung túc, nhưng lại có một người kế nhiệm tham lam hưởng lạc.
Aman • Goulart I ỷ vào quốc khố sung túc mà cha để lại, bắt đầu cổ động việc xây cung điện, lục suát mua bán lại những người đẹp ở trong nước, cả ngày vùi trong vương cung xa hoa dâm dật. Mấy năm liền như vậy, khiến cho quốc khố trống không, vì vậy bắt đầu bóc lột tàn nhẫn, vơ vét của dân.
Cộng thêm Hà Lan và nước Anh xâm lược, Mataram mất đi quyền khống chế hải vận, mua bán giảm dần, sản xuất suy thoái.
Quý tộc địa phương trong nước đã rất bất mãn, Aman • Goulart I cũng không buồn trấn an bọn họ, ngược lại lại chủ động dành quyền thu mua hương liệu cho Hà Lan, lợi dụng quân đội Hà Lan đi trấn áp phản loạn trong nước.
Kể cả bây giờ không bùng nổ khởi nghĩa, chưa chắc mấy năm tới cũng sẽ không bùng nổ.
Trong lịch sử, quân khởi nghĩa quý tộc chẳng những công chiếm thủ đô, mà còn khống chế được toàn bộ khu vực duyên hải của đảo Java. Aman • Goulart I này một đời làm bạo quân, cuối cùng cũng bị nghĩa quân giết chết. Con trai cuả hắn lúc này cũng lại lần nữa mượn quân đội Hà Lan để tiêu diệt phản loạn, từ đó Mataram trở thành đất nước phụ thuộc vào Hà Lan, hơn nữa còn cắt bớt một số lãnh thổ dâng lên cho Hà Lan.