Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1537
Bá tước nuôi lợn và văn hóa phồn vinh (2)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn cầm tờ giấy đọc, lại thấy tên lợn được để trống, còn lại viết đặc tính của lợn: Thân to, da mỏng, thịt nhiều, chân ngắn, tai nhỏ.

Màu trắng đen, trắng thuần, đen thuần. Trưởng thành nhanh, sinh sản nhiều, dễ vỗ béo, đúng là lợn trung thượng phẩm.

Triệu Hãn cười đánh giá: “Vật phụ dân phong, quốc thái dân kêu, kêu là ‘lợn Quốc Thái’ đi. Nhưng trước tiên phải mở rộng ở phủ Kim Lăng, làm cho nhà giàu quanh thành Nam Kinh nuôi lợn, mỗi nhà mua mấy con lợn thử xem. Nhà giàu nuôi lợn nếm được cái ngon rồi thì sang năm nhất định sẽ chủ động nuôi. Nông hộ bình thường thấy, tất nhiên cũng ghen tị, lợn Quốc Thái này có thể mở rộng.

“Bệ hạ thánh minh!” Trần Hi Tụng lập tức nịnh hót.

Triệu Hãn nghĩ một hồi: “Mấy năm nay ngươi thực sự vất vả. Nếu xã tắc Đại Đồng mà được mùa ngũ cốc, lục súc thịnh vượng, thì cũng có công của ngươi trong đó. Trẫm không thể bạc đãi ngươi được, sẽ phong ngươi lên Bá tước Nông nghiệp. Ngươi viết một danh sách liệt kê người có công trong Vụ Nông nghiệp, ta sẽ xét phong thưởng hết.”

Lúc trước cũng có thưởng nhưng lần này lại cực kỳ hào phóng, thế nhưng trực tiếp phong cho một cái bá tước.

“Tạ bệ hạ ân thưởng!”

Trần Hi Tụng vui mừng khôn xiết, nuôi lợn trồng trọt vậy mà cũng làm ra được chức bá tước.

Sở dĩ Triệu Hãn hào phóng vậy, vẫn là do lợn quá quan trọng, nhị sư huynh đã sớm trở thành nơi cung cấp lợn chủ yếu của bá tánh Trung Quốc.

Thiến lợn không phải bắt nguồn từ thời Tống, đã sớm xuất hiện từ thời tiền Tần, chẳng qua là vào thời Tống được mở rộng quy mô.

[Kinh Dịch] có câu: Răng lợn là điềm lành.

Nói theo tiếng người thì chính là thiến lợn, sẽ khiến tính tình nó dịu ngoan hơn, tuy có răng sắc bén cũng không đủ làm hại.

[Lễ Ký] có câu: Thỉ nhật cương thử, đồn nhật thuẫn phì.

Lợn chưa cắt da dày lông dày gọi là lợn thô, lợn thiến béo tròn gọi là lợn mán.

Mà chữ ‘gia’ đầu tiên chính là lợn chưa thiến (thỉ), bên trên lại có thêm một cái nóc nhà. Có nóc nhà còn có lợn, thì chính là nhà.

Một nhà nông dân nhỏ, một cái chuồng lợn, nuôi đến hai ba con lợn. Cơm thừa canh cặn đổ vào đó, rồi đi cắt một ít cỏ lợn, cũng không phải lo lắng chăm sóc, cỡ nửa năm đến một năm sau là có thể bán. Lợn ị phân cũng không nhiều, cố thể dùng làm phân chuồng, đủ bón cho cây lương thực.

Đủ loại như thế, mọi nông dân sẽ có lợi vô cùng, thảo nào thời cổ lợn được gọi là “tiền đen” (Trung Quốc có nhiều lợn đen).

Kỹ thuật nuôi lợn với kỹ thuật phối giống của Trung Quốc vẫn luôn dẫn đầu thế giới.

Lợn La Mã của Châu u là heo do lợn Hoa Nam do thời Đường tiến cữ lai giống thành.

Lợn Yokshire của nước Anh lúc này vẫn chưa xuất hiện. Nó là vào thế kỷ mười tám, nước Anh tiến cử lai giống lợn Quảng Đông với lợn Thái Lan, lợn Anh Quốc mà thành. Lợn trắng được phân bố rộng rãi nhất ở tương lai, gần như chiếm lĩnh toàn giới thị trường thịt lợn, là từ giống lợn Yokshire của nước Anh lại phối thêm lần nữa, thuộc về đời sau hỗn huyết của lợn Quảng Đông Trung Quốc.

Triệu Hãn đặt tên là “lợn Quốc Thái”, kết hợp đặc tính của lợn cát Thái Hồ, lợn gạo Kim Đàn với lợn hoa râm Quảng Đông, nhưng ngoại hình lại thiên hướng về lợn gạo Thái Hồ nhiều hơn.

Triệu Hãn càng nghĩ tâm trạng lại càng thoải mái, hắn đề bút xuống viết tám chữ “ngũ cốc được mùa, lục súc thịnh vượng”, nói: “Treo ở của Vụ Nông nghiệp, đi tìm thợ thủ công khắc thẻ bài đi!”

Trần Hi Tụng khom người lui ra, đi đường nhanh như gió.

Chữ nghĩa ngự bút đẹp còn được theo trên Vụ Nông nghiệp, ai con mẹ nó còn dám lỗ mãng?

Lễ Bộ.

Trần Mậu Sinh đã nhập các làm tướng, hiện tại Lễ Bộ được chấp chưởng bởi Vương Điều Đỉnh.

Ý chỉ của Hoàng Đế phát ra, sách phong bá tước là việc lớn, cần phải tự qua tay Lễ Bộ thượng thư.

“Bá tước Nông nghiệp?” Vương Điều Đỉnh cảm thấy thật kỳ lạ.

Lễ Bộ tả thị lang cười mềm mại nói: “Nghe nói Trần lang trung phối ra giống lợn tốt, bệ hạ mặt rồng vui mừng phong cho hắn chức bá tước. Việc này hiếm có nhất từ xưa đến nay, e rằng chưa được mấy ngày đã truyền khắp Nam Kinh.”

Vương Điều Đỉnh nói: “Vụ Nông nghiệp làm rất tốt, cải trắng là do họ mở rộng, nay còn được đại quan quý nhân, cho vào món ngon mùa đông. Mấy năm nay nghe nói sau ngô và khoai lang, Vụ Nông nghiệp lại đang mở rộng khoai tây. Nói vậy này là giống lợn tốt gì cũng là giống mới được phối ra, sau này thịt lợn sẽ rẻ hơn chút.”

Lưu Mại gật đầu nói: “Nếu đúng là vậy thì đủ xưng lợi nước lợi nhà.”

Lục Mại cũng thuộc phái nguyên lão, lúc đầu là đồng sinh một giới ở huyện Lư Lăng trấn Vĩnh Dương. Chẳng những tư lịch thâm hậu, mà chiến tích còn nổi bật, là người đảm nhiệm bố chánh sử đầu tiên của Quảng Đông, hoàn toàn có tư cách đảm nhiệm chức vị thượng thư.

Lưu Tử Nhân vừa mới nhập các là tả bố chánh sử đầu tiên ở Quảng Đông. Hai người họ đều họ Lưu, quê quán cũng cách nhau không xa, sau khi xem lại gia phả cũng có thể nói là huynh đệ tộc xa.

Không phải có quan hệ đó sao?

Loại tình huống này rất nhiều, thì thế rắc rối khó gỡ. Quan viên Giang Tây không chỉ chia thành ba phái lớn, mà còn có đủ loại đoàn thể nhỏ.

Vương Điều Đỉnh nói: “Ấn bá tước của Trần lang trung kêu người phía dưới đi khắc đi. Trước khi Trần các lão (Trần Mậu Sinh) nhập các, quyết định tuổi đi học trước, ta cho rằng không phải thảo luận nữa, trực tiếp đi gặp bệ hạ là được.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »