Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1520
Loạn thành một nồi cháo (2)

❊ ❊ ❊

“Tổng đốc các hạ, quân phản loạn đã công chiếm được Tam Bảo Lũng, Mataram Sudan lại lần nữa thỉnh cầu cứu viện, Sudan cam kết, chỉ cần giúp hắn ta tiêu diệt quân phản loạn, Matẩm sẽ đồng ý trở thàn một nước chi nhánh của Hà Lan.”

“Tam Bảo Lũng là thành phố lớn, sao lại bị quân phản loạn đánh nhanh như vậy?”

“Những người Đường ở Tam Bảo Lũng đều gia nhập quân phản loạn.”

“Người Đường, người Đường, lại là những cái người Trung Quốc đáng chết này.”

Phạm Đức Lâm nghe đến mấy từ “người Đường”, “Trung Quốc” cũng cảm giác cả người không được tự nhiên. Những chuyện bị hỏng liên quan đến Trung Quốc quá nhiều, quấy nhiễu hắn đến mức không thể yên ổn từ chức, khiến hắn phải như con thiêu thân lao vào đống lửa.

Trên thực tế, những người Hoa ở Tam Bảo Lũng tuyên bố gia nhập quân khởi nghĩa Mataram, nguyên nhân của chuyện này không liên quan tới chủng tộc, mà có quan hệ mật thiết với tôn giáo.

Vị bạo quân Sudan ở Mataram kia vì muốn thu nhập quyền hành của mình, thuận tiện lấy được lòng người Hà Lan mà một bên đả kích thế lực giáo phái ở địa phương, một bên dung túng cho Hà Lan để giáo sĩ đi truyền bá tư tưởng. Hành động này đã hoàn toàn chọc giận tín đồ Thanh Giáo toàn quốc. Lần này khởi nghĩa, có như là ba bên giáo phái, quý tộc và trăm họ liên hiệp.

Những chỗ quân khởi nghĩa đi qua căn bản không cần đánh, giáo phái, quý tộc và trăm họ ở những nơi đó rối rít hỗ trợ.

Mà người Hoa ở Tam Bảo Lũng về cơ bàn đểu là tín đồ Thanh Giáo.

Nơi này cũng là trụ sở tiếp tế của Trịnh Hòa, người Hoa trở thành tín đồ Thanh Giáo, đieièu này cũng giúp được Trịnh Hòa cực lớn.

Cuộc hành trình trên biển của Trịnh Hòa ở Nam Dương cũng là cuộc hành trình truyền bá Thanh Giáo. Champa, Old Port và Semarang là ba cơ sở truyền giáo chính của Trịnh Hòa, những thủ lĩnh địa phương mà hắn bổ nhiệm cũng đều là tín đồ của Thanh Giáo.

Những người Hoa khởi nghĩa ở Cự Cảng lúc trước, tất cả cũng đều là tín đồ của Thanh Giáo.

Thi Nhị tỷ, người thứ hai đảm nhiệm chức vụ tuyên úy ở Cự Cảng có một người con nuôi tên là Sunan • Jiri. Dưới sự giúp đỡ của Thi Nhị tỷ, người này đã tích cực mở ra những khu dạy người Hoa,

Không chỉ truyền đạo ở Sumatra, mà thậm chí còn phát triển thế lực của giáo phái sang tận Java, được người đời sau tôn vinh là "thánh nhân vĩ đại nhất trong chín vị hiền triết của Lục giáo ở Java"

Đừng nhìn gia tộc Thi ở Cự Cảng không lộ núi non sương, nhưng chỉ cần họ lộ tên "Pinachi" thì các tín đồ Thanh Giáo ở Sumatra và Java, bất kể là người Hoa, bản địa hay Ả Rập, ít nhiều gì cũng phải cho nhà họ Thi bọn họ vài phần mặt mũi.

Tên của Thi Nhị tỷ, chính là “Đại nương tử Tỷ Na Trí .”

Tỷ Na Trí, ý của thủ lĩnh, nàng là người từng lãnh đạo tinh thân của những tín đồ Thanh Giáo ở Nam Dương.

Lãnh tụ người Hoa ở Cự Cảng, vốn dĩ là tổ tiên của Lương gia. Tổ tiên nhà họ Thi có thể làm được tuyên úy như vậy, điều đơn giản nhất là nhà bọn họ cũng gia nhập đạo, sau đó cứ như vậy lấy được coi trọng của Trịnh Hòa.

“Để lại 500 binh lính đóng quân tại Batavia, quân đội còn lại toàn bộ tiến quân về hướng Tam Bảo Lũng.” Phạm Đức Lâm lập tức hạ lệnh.

Tam Bảo Lũng quá quan trọng, không thể không cứu.

Thủ phủ của Matalam là Pasak Gede, gần Surakarta sau này (tên tiếng Trung là "Thoa La"), đây là khu vực cốt lõi của Matalam, là nơi sản xuất hương liệu số lượng lớn, mà tất cả hàng hóa đều phải đi qua Tam Bảo Lũng , mởi có thể chuyển sang đường biển để vận chuyển đi Batavia.

Tam Bảo Lũng vừa mất, tương đương với Matalam mất đi gần một nửa hương liệu, không có cách nào đem bán cho người Hà Lan được nữa.

Đúng lúc trước khi quân đội Hà Lan chuẩn bị lên đường tiêu diệt phản loạn, tin tức bên phía Malacca cuối cùng cũng truyền được đến Batavia, hơn nữa còn là Quảng Hồng phái thuyền đưa tin tới.

“Malacca mất rồi? Á Tề đã trở thành một chư hầu của Trung Quốc? Người Trung Quốc ở Palembang khởi nghĩa giành độc lập?”

Một loạt tin tức đến khiến cho Phạm Đức Lâm không biết phải làm sao?

Người Trung Quốc đã chiếm lĩnh được Malacca, liệu có phải là tự mình thu về một bầy chó không, giờ các nước hợp binh tới tấn công Batavia?

Giờ phút này Phạm Đức Lâm đã lạnh cả người, vội vàng hạ lệnh kêu quân đội ngừng việc đi diệt phản loạn lại, toàn bộ ở lại để phòng thủ Batavia. Đến nỗi liên quân của nước Vạn Đan và Anh đang tấn công biên giới của Matalam, hắn cũng không buồn để ý đến.

“Nói cho vị sứ giả tiên sinh kia, mời hắn đến Batavia, ta muốn đàm phán với hắn.” Phạm Đức Lâm nói với người đưa tin.

Lại trôi qua thêm mấy ngày nữa, Quảng Hồng vẫn không đến đàm phán, nhưng Vương tử của Matalam lại chạy trốn được đến Batavia.

Vị vương tử này kế vị nửa đường, là Aman Goulart II, hắn chạy đến khóc lóc kể lể với Phạm Đức Lâm: “Ngài thống đốc tốt bụng của tôi, van cầu ngài mau xuất binh đi, điều kiện gì ta cũng đáp ứng với ngài.”

Phạm Đức Lâm mơ hồ không rõ: “Thành phố Basha Ged vững chắc như vậy, sao lại có thể bị quân phản loạn công phá được?”

Aman Goulart II giải thích, nói: “Quân phản loạn vẫn chưa đánh đến, hiệu trưởng của Basha Ged đã xúi dục giáo đồ tạo phản! Phụ thân của ta, đã bị giáo đồ tàn bạo giết chết, ta nhanh chân chạy khỏi đô thành mới cứu được một mạng.”

Phạm Đức Lâm không nói gì, hơn nữa còn cảm thấy có vài phần tiếc nuối.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »