Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1505
Quân đội Hà Lan khổ sở (1)

❊ ❊ ❊

Số lượng lính đánh thuê chết vì tác chiến thật ra chỉ tính bằng hàng đơn vị… Họ vây thành thành công là vì nhờ vào việc bên kia cạn kiệt lương thực.

Giờ phút này, cây súng lửa trong tay Neuhof chính là di vật của một người lính đánh thuê. Nòng sóng đã cũ kỹ loang lổ, báng sáng bằng gỗ cũng mốc meo,

Thứ đồ chơi này nếu dành cho việc thủ thành thì cũng chỉ có thể làm gậy gộc để giao lưu cận chiến với kẻ thù.

Trong kho vũ khí ở trung tâm tòa thành, một đống thuốc súng bị lấy ra.

Vào khoảnh khắc cạy mở thùng thuốc súng, Neuhof không nhịn được đỡ trán. Thuốc súng bên trong, không chỉ bị ẩm đơn giản mà phần lớn còn đã bắt đầu đóng lại thành cục.

Sau khi bị Hà Lan xâm chiếm, thủ quân ở đây đã không đánh trận hơn mười năm, ai khùng mà lại đi hứng thú đến việc bảo quản hàng hóa còn dư lại trong kho vũ khí?

Lâu đài Malacca, có tên thật là pháo đài Santiago.

Nhưng pháo đài Santiago thì có nhiều lắm, hai nước Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha là hai quốc ra có số lượng pháo đài Santiago nhiều nhất trên thế giới. Pháo đài ở Ma Cao được gọi là pháo đài Santiago, pháo đài ở Manila được gọi là pháo đài Santiago, và pháo đài ở Malacca cũng được gọi là pháo đài Santiago.

Trung tâm tòa thành được xây dựng dựa vào vách núi, trong đó tòa lầu cao nhất cách mặt nước biển khoảng ba mươi thước. Thành tường của tòa pháo dày khoảng 3 thước, chiều cao thực tế khoảng năm thước.

Nơi này còn có pháo dùng để phòng thủ thành, nhưng điều kì là là đại pháo được đặt cố định, họng pháo luôn luôn hướng vào bên trong thành, không dùng để phòng ngự kẻ địch ở trên biển.

Bởi vì người Bồ Đào Nha khi xây dựng thành cho rằng kẻ địch sẽ không đến từ trên biển, mà đến từ lục quân của đội quân Hà Lan, hơn nữa cũng không tránh khỏi khả năng người Hán trong thành tạo phản cùng dân bản xứ.

Hai tháp pháo còn lại của thành, một tòa tương đối còn nguyên vẹn, trong đó tòa tháp pháo còn lại đã bị phá hủy. Tòa này bị người Hà Lan phá hủy, từ đó đến bây giờ vẫn không được sửa lại. Người Hà Lan chỉ chăm chăm trùng tu bên ngoài tường thành, họ cảm thấy trung tâm của tòa thành nhất định sẽ không lọt vào công kích - Trên lịch sử, mãi đến khi người Anh đến cướp Hà Lan,

Người Hà Lan cũng vẫn không sửa chữa tháp pháo này.

Ngay cả trung tâm của tòa thành cũng lười sửa, có thể thấy được quân đội Hà Lan ngạo mạn đến mức nào, bọn họ căn bản không hề nghĩ rằng nơi này có thể bị tấn công.

“Còn bao nhiêu hỏa dược có thể dùng được?”

Hendrick xấu hổ trả lời: “Trong kho thuốc súng, ngoại trừ những thứ hay đặt ở bên ngoài được gió sấy khô, còn lại đều bị ẩm ướt.”

Tang Đức Tư giận dữ hét lên: “Ta đang hỏi ngươi, còn bao nhiêu hỏa dược có thể dùng?”

Hendrick nói: “Trong trận tác chiến mấy ngày trước, rất nhiều những hỏa dược đã được di chuyển ra ngoài tường thành, vẫn chưa kịp đem về. Hiện tại những hỏa dược có thể dùng được, chỉ có khoảng sáu thùng…”

Tang Đức Tư nghe được như vậy, gương mặt như nứt ra, chất vẫn hỏi: “Ngươi rốt cuộc là chỉ huy lục quân như thế nào vậy?”

Hendrick hỏi lại: “Tiền lương của binh sĩ lục quân, tại vì sao chỉ bằng một phần sáu binh sĩ hải quân? Mỗi năm ta chỉ phân phát được chút quân ohí này, còn muốn duy trì an ninh của trong ngoài thành, binh sĩ nghèo đến mức phải đi làm công trong thành, bọn họ còn rảnh rỗi để duy trì được quân hỏa chắc?”

Tang Đức Tư nói: “Đây là quyết định của công ty, cũng không phải một mình ta định đoạt được.”

Hai người giải tán trong không vui, ai cũng cảm thấy bản thân mình có lý.

Binh sĩ Hà Lan thì càng tức giận hơn, do Malacca đã lâu không có chiến sự, tiền lương của lục quân ở đây cũng thấp hơn so với Đài Loan. Hơn nữa còn bị quan chỉ huy khấu trừ, tiền lương mỗi tháng của binh lính thậm chí có không bằng thu nhập của thợ đóng giày người Hán trong thành phố.

Binh sĩ thủ thành còn thiếu người, thực dân đương đại lại không chịu bỏ tiền thuê người làm binh sĩ. Tình huống như vậy, dẫn đến việc các khu tự trị trong và bên ngoài thành phố hoàn toàn được buông thả, thuế nông nghiệp thu vào hoàn toàn do địa chủ nộp. Người Hà Lan ở trong thành, đừng nói việc đi ra ngoài thành vơ vét của thổ dân, thậm chí bọn họ còn không dám động đến những người Hán ở trong thành nữa.

Lương binh lính thì thiếu, còn bị sếp khấu trừ, lại không cho phép đi bóc lột trăm họ, ngươi muốn để cho quân đội Hà Lan ở Malacca sinh sống như thế nào đây?

Bọn họ bây giờ, công việc đi làm trong thành lại là việc chính, quay về làm lính bảo vệ thành lúc này lại biến thành nghề tay trái.

Tang Đức Tư lo trái nghĩ phải, lại một lần nữa gọi Hendrick đến: “Ta thấy quân lính suy nghĩ chán nản, ngươi phát cho bọn họ mỗi người một tháng tiền lương. Nói với bọn họ, trong thời gian thủ thành, mỗi tháng tiền lương tăng gấp đôi.”

Hendrick trong tức khắc nói: “Không có tiền.”

Tang Đức Tư cầm mấy tờ thủ lệnh của bản thân mình lên, ký rồi nói: “Đi tìm kế toán lấy tiền.”

Hơn một trăm binh lính Hà Lan, sau khi nhận được tiền lương bổ sung, tinh thần cũng phấn chấn hẳn.

Bọn họ dời toàn bộ thuốc súng ra ngoài, mặc kệ nguy hiểm mà đập vụn hết tất cả những thuốc súng đã bị đông cứng lại, sau đó lại đem đến khu đất trống để phơi nắng. Nơi này không khí quá ẩm, phơi nắng cũng không có tác dụng gì, chỉ còn một cách duy nhất là châm lửa đốt rồi hơ thật xa.

Rốt cuộc là còn bao nhiêu thuốc súng có thể sử dụng được, có quỷ mới biết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »