Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1518
Mất đất còn thần phục (2)

❊ ❊ ❊

Thi Tồn Văn chỉ vào bản đồ hàng hải: "Sau khi đội tàu của thái giám Tam Bảo đi qua Giao Chỉ, nếu thuận gió thuận nước thì sau năm ngày sẽ tới được Cựu Cảng. Ở Cựu Cảng, đi về hướng tây có thể qua Malacca, tới các nước ở phía tây. Ở Cựu Cảng, đi về hướng đông có thể qua đảo Java, từ Luzon trở về Phúc Kiến!"

Quảng Hồng và Hồng Húc liếc nhau, cả hai đều nhìn thấy niềm vui vẻ trên khuôn mặt của đối phương.

Có Cựu Cảng (Cự Cảng) thì còn cần gì Temasek (Singapore) nữa?

Dù sao lúc này Singapore cũng chỉ là mảnh đất chim không thèm ị, ở trên đảo chỉ có một ít thổ dân, lương thực cũng không trồng trọt được nhiều. Hờn nữa, sau khi chiếm được Malacca, ưu thế về địa lý của Singapore cũng trở nên chồng chéo.

Còn Cự Cảng, đất đai phì nhiêu, nhân khẩu đông đúc, lương thực dồi dào, còn có thể ảnh hưởng tới Á Tề, Banten và Batave. Điều đáng quý hơn nữa là nơi này có rất đông người Hán, hoàn toàn không cần tốn công sức khai hóa. Đúng là căn cứ địa hải ngoại trời cho, giành được nơi này, kết hợp với Malacca thì có thể dồn ép người Hà Lan không thở nổi, các nước Nam Dương đều nằm trong tầm kiểm soát của hải quân Đại Đồng!

Không cần Singapore, cần Cự Cảng!

Nghiễm Quảng Hồng thay đổi suy nghĩ rất nhanh, đưa ra quyết định.

Sau khi về kinh, hắn sẽ xinh hoàng đế khôi phục lại “tuyên úy ti Cựu Cảng”, giao Cựu Cảng cho thân sĩ người Hán ở nơi đó quản lý. Còn Tân Cảng mới thật sự là cảng biển, hải quân Đại Đồng sẽ lập căn cứ địa ở đấy, thu lương thực và đặc sản ở nơi đó. Nếu Malacca thiếu lương thực, cũng có thể vận chuyển từ nơi này sang.

Thành Kutaraja, thủ đô Á Tề.

Tin tức thành Cự Cảng bị đánh chiếm khiến Sultanate Muhammad không hiểu ra sao. Quân đội Trung Quốc đang ở eo biển Malacca, sao lại xuất quân đánh chiếm Cự Cảng?

Lãnh thổ của nước Á Tề bao gồm phần đông và phần tây của đảo Sumatra, ở giữa là nước Sumatra. Muốn xuất quân đánh Cự Cảng thì hoặc là đi đường bộ qua nước Sumatra, hoặc là đi thuyền chở lính tới. Mà nước Sumatra lại là nước phụ thuộc của Trung Quốc, eo biển Malacca cũng đã bị Trung Quốc kiểm soát, cả đường thủy lẫn đường bộ đều đã bị cắt đứt.

Nếu như quân đội Trung Quốc không nhường đường thì quân đội nước Á Tề buộc phải đi vòng qua đường duyên hải phía nam đảo Sumatra, vượt qua eo biển do nước Banten đối địch kiểm soát.

Muhammad nghĩ tới nghĩ lui, gọi đại thần Uma tới bàn bạc.

Uma thở dài nói: "Chỉ e không thể giành lại được. Chuyện này trước hết cần phải thương lượng với người Trung Quốc. Cần lập tức phái sứ giả tới Malacca, thăm dò thái độ của người Trung Quốc.”

Lúc này Á Tề không còn là Á Tề của mười mấy năm trước nữa.

Vị Sultanate đời trước của Á Tề tên là Iskandar Muda được thực dân châu u ca ngợi là "Alexander trên biển". Nước Á Tề dưới thời hắn đã mở rộng lãnh thổ gấp mấy lần, còn vượt qua cả eo biển, xuất binh đánh bán đảo Mã Lai, chinh phục các nước Pahang, Kedah, Pili, cướp vùng sản xuất hồ tiêu và mỏ thiếc của bán đảo Mã Lai.

Tên này rất mạnh về đường binh nghiệp, thậm chí còn thúc đẩy Bồ Đào Nha kết liên minh với Johor. Phải biết rằng, hai nước Bồ Đào Nha và Johor đã là kẻ thù đánh nhau cả trăm năm,

Bồ Đào Nha còn vừa mới đốt thủ đô của Johor!

Sau khi Bồ Đào Nha kết liên minh với Johor vẫn thấy chưa đủ, còn kéo thêm cả quân đội của nước Patani. Ba nước bắt tay đánh bại nước nước Á Tề, ngăn chặn bước tiến bành trướng của Á Tề.

Còn vị Sultanate Muhammad hiện tại là hoàng tử Pahang bị bắt làm tù binh khi Iskandar Muda chinh phục nước Pahang.

Tuy Iskandar Muda là một vị vua có tài trí mưu lược kiệt xuất nhưng lại không có con, sau khi hắn chết, hoàng tử Pahang là cháu nội được kế vị. Kể từ đó, Á Tề dần dần suy tàn, thậm chí mất dần quyền kiểm soát đối với các nước Pahang.

Nước Á Tề đã suy tàn, không còn mạnh như năm xưa, Sultanate cũng khá nhu nhược, đâu dám khai chiến với Trung Quốc?

Mấy ngày sau, sứ giả trở về nói với Sultanate: "Thái độ của người Trung Quốc rất cứng rắn, Cự Cảng vốn là lãnh thổ của Trung Quốc. Người Trung Quốc ở đó đã thống trị Cự Cảng từ ba trăm năm trước, ngay cả tường thành của Cự Cảng cũng là do người Trung Quốc xây dựng. Nếu như nước ta bằng lòng từ bỏ Cự Cảng, để cảm ơn, Trung Quốc bằng lòng tặng 1000 lượng bạc làm quà. Nếu như... Chúng ta không muốn từ bỏ Cự Cảng, người Trung Quốc rất sẵn sàng ra trận. Đến lúc đó, Trung Quốc sẽ chiếm lĩnh toàn bộ lãnh thổ phía đông của Á Tề cho tới tận biên giới nước Sumatra.”

Muhammad nghe vậy vừa sợ vừa giận, tặng 1000 lượng bạc trắng, đây không phải là đền bù mà giống một loại vũ nhục và chế giễu hơn.

Cự Cảng trù phú như vậy, người Hán canh tác ba trăm năm, ven sông Mục Tây toàn là ruộng đẹp. Nhân khẩu ở đó đông đúc gấp mấy lần các nơi khác trên đảo Sumatra! Hơn nữa, nơi đó còn có bến cảng tự nhiên, thuế bến cảng có thể lên tới một đấu vàng mỗi ngày. Đền bù một ngàn lượng bạc trắng chẳng phải là nói nhảm hay sao?

Muhammad gọi Uma tới, hỏi: "Thưa thầy, liệu có thể thuyết phục Hà Lan xuất binh hỗ trợ hay không?"

Uma thở dài: "Malacca đã bị chiếm, ngay chính Hà Lan cũng đang gặp khó khăn, sao còn có thể giúp chúng ta?"

Mặc dù rất thất vọng về sự mềm yếu của Sultanate hiện tại nhưng Uma cũng không nhớ nhung gì Sultanate cũ.

Bởi vì, Sultanate cũ quá ngang ngược, lộng quyền, không coi nhà tiên tri như hắn ra gì. Sau khi Sultanate mềm yếu hiện tại kế vị, Uma có thể thoải mái làm quyền thần, chẳng qua chỉ mất một Cự Cảng thôi mà, mất một ít thu nhập hằng năm mà thôi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »