Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1528
Chí hướng của thái giám (3)

❊ ❊ ❊

Từ ngàn xưa Trung Quốc đã thích ngọc, nhưng đá quý cũng quý giá như vậy. Ví dụ như mộ của vua Lương Tranh thời nhà Minh, khi được khai quật lên phát hiện có cái mũ đội đầu bằng vàng, được khảm mười viên đá quý, trên cùng là một viên ngọc bích hai trăm cara.

Mà vật phẩm Xiêm La bán cho Trung Quốc, hầu như chỉ lấy ngà voi, sừng tê giác, hương liệu là chủ yếu, giao dịch đá quý bây giờ vẫn là một đại dương xanh.

Nếu có thể kết giao với Vương tử Xiêm La thì Kim Dịch sẽ đạt được nguồn cung cấp đá quý giá rẻ lại còn ổn định.

Những thương này thật sự biết các lợi dụng tất cả mọi việc, mượn lỗ hổng của việc học lễ nghi, thế mà còn vội bàn chuyện làm ăn với sứ giả Nam Dương.

Không chỉ có Kim Dịch mà thấy phú thương khác cũng đang nói, đã có người bàn bạc xong với sứ giả Á Tề. Á Tề cung cấp hồ tiêu giá thấp, vị này là thương nhân đất liền phụ trách tiêu thụ, trung gian sẽ liên hệ cho một hải thương người Phúc Kiến vận chuyển hàng hóa là được.

Nước Á Tề là một trong những nước sản xuất hồ tiêu chủ chốt, trong hai mươi năm nay, hồ tiêu của Á Tề bị Hà Lan làm lũng đoạn. Quảng Hồng ra tay một phát ở Nam Dương phá vỡ thế lũng đoạn này, thế sao thương nhân Trung Quốc lại không kích động cho được? Người có đầu óc linh hoạt đã chuẩn bị ra biển.

Tử Cấm Thành, điện Cần Chính.

Triệu Hãn cười nói: “Những phú thương đó đang bàn chuyện làm ăn với sứ giả nước ngoài à?”

Sài Thiệu Lương trả lời: “Đúng vậy, vốn là chương trình học lễ nghi nhưng lại bị mấy phú thương làm cho nhiễm toàn mùi tiền.”

“Vậy cũng tốt.” Triệu Hãn gật đầu khen ngợi: “Thương nhân có quan hệ ngày càng khăng khít với liên minh các nước chư hầu Nam Dương, thì sự khống chế của triều đình với Nam Dương càng thêm chắc chắn. Chờ đến ngày nào đó thị trường trong nước bão hòa, hải thương sẽ tự dời mắt về phía phương tây, bọn họ sẽ đẩy triều đình khai thác về phía phương tây.”

Sài Thiệu Lương nói: “Tên Ngô Lương Phụ giết Thái Hậu và Hoàng Đế Ngụy Thanh, tuy là một hoạn quan nhưng lại rất chăm chỉ hiếu học, khi nghỉ ngơi ở giáo trường vẫn không quên học chữ. Thần có nói chuyện vài lần với hắn, hắn nói muốn làm Trịnh Hòa của triều đình Đại Đồng.”

“Ha ha ha ha ha!”

Triệu Hãn nghe vậy thì cười to không ngừng, nói: “Có hùng tâm tráng chí như này là tốt, cũng đừng để hắn lại Nam Kinh, cho hắn đi theo Quãng Hồng đến Nam Dương làm quan đi.”

“Bệ hạ thánh minh.” Sài Thiệu Lương không biết phải nói tiếp thế nào, nên thuận miệng nịnh hót.

Triệu Hãn phất tay nói: “Đi thôi, tiếp tục dạy lễ nghi cho bọn họ đi.”

Sài Thiệu Lương khom người lui ra, Triệu Hãn tiếp tục lật xem tấu chương, một tin tức đến từ Nhật Bản rất nhanh đã khiến hắn chú ý.

Tướng quân Mạc phủ Nhật Bản, Tokugawa Iemitsu đã chết vì bệnh, sớm hơn nửa năm so với lịch sử.

Iezuna Tokugawa mới mười tuổi đã kế vị tướng quân, ngay sau khi biết tin, nổ ra cuộc nổi loạn Ronin ở Edo.

Ronin, trong thời Muromachi, nói đến những kẻ lang thang mất đi lãnh địa với chức vị.

Rohito, đặc biệt đề cập đến những võ sĩ rời bỏ chủ nhà, mất đi bỗng lộc.

Cuộc nổi dậy ở Edo lần này đã dẫn đến sự đánh đồng giữ Ronin với Rohito.

Sau khi Mạc phủ Tokugawa được thành lập, bởi vì lượng lớn chức vị bị tước bỏ nên số lượng Ronin tăng đột biến. Hơn nữa không còn chiến tranh, các võ sĩ cũng có vẻ quá nhiều, người bị đình chỉ phát lương ngày càng nhiều.

Bởi vì văn hóa trung quân của nhà Nho được truyền bá, nếu có võ sĩ chủ động thoát ly khỏi chủ nhà thì chủ nhà sẽ viết thư cho các thủ lĩnh khác, đây là một loại công văn có tên là “Hokokamai”. Giữa những thủ lĩnh phát “Hokokamai” cho nhau, dần hình thành nên quy tắc ngầm, dẫn tới người lao động dù có bị bắt phải thoát ly khỏi chủ nhà cũng không thể đi chỗ khác tìm công việc mới.

Các loại nhân tố chồng chất lên nhau, tạo thành một kết quả thực sự đáng sợ, lúc này số lượng Ronin toàn Nhật Bản đã vượt qua năm mươi nghìn người.

Mạc phủ xem những người này là nhân tố không ổn định, hoặc sẽ đuổi thẳng ra khỏi thành Shitamachi, hoặc hạn chế những con phố bọn họ được phép ở lại, hơn nữa còn cấm bọn họ trở lại làm quan, khóa chặt con đường thăng tiến của Ronin.

Vì thế Tokugawa Iemitsu vừa chết, Ronin ở Edo đã nổi dậy.

Những Ronin không tạo phản phần lớn sẽ chọn đổi nghề, trực tiếp từ võ sĩ thành nông dân.

Cũng có một số làm lính đánh thuê, nổi tiếng nhất là Yamada Nagamasa. Người này có thủ hạ hơn một nghìn võ sĩ Ronin, tất cả họ đều dùng súng ống, từng giúp đỡ Xiêm La chống lại quân Miến Điện, thành công bảo vệ thủ đô Xiêm La, cũng được Quốc Vương phong làm tỉnh trưởng Ayutthata tương đương với Kinh Triệu Doãn ở Thái Lan.

Yamada Nagamasa từng kiểm soát ngoại thương của Xiêm La, sau đó lại qua đời không rõ lý do. Sau khi hắn chết, Quốc Vương Xiêm La, cũng chính là cha của Vương Tử Narai.

Đã lập tức đuổi hết toàn bộ người Nhật Bản đi, những người Nhật này lang thang đến Luzon làm lính đánh thuê của Tây Ban Nha, mấy năm trước còn đánh nhau một trận với quân Đại Đồng.

Lần này Ronin nổi dậy ở Edo, Mạc phủ bắt đầu trục xuất số lượng lớn Ronin.

Ryuku, huyện lệnh của một trong hai quận là Fangzhang đã báo cáo rằng, có hai hoặc ba nghìn Ronin đang lần lượt ngồi ván gỗ đến xin đầu nhập, hỏi triều đình cho thu nhận những người này không.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »