Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1534
Chiến lược kẻ địch kiêu hãnh (2)

❊ ❊ ❊

Sau khi Sùng Trinh lên ngôi đã cho hai thúc cháu phục hồi lại chức quan vốn làm, vì để tránh bị nghi ngờ nên Lý Nhật Tuyên lựa chọn tiếp tục ở lại quê nhà Giang Tây.

Trong lịch sử, người này từng làm Đại Minh Binh bộ Thượng thư kiêm Lại bộ Thượng thư. Vì bị cuốn vào tranh đấu nên bị Sùng Trinh đày đi Trùng Khánh, sau khi được ân xá không lâu thì chết vì bệnh tật.

Trong khoảng thời gian này, vào năm thứ ba khi Lý Bàng Hoa sẵn sàng cống hiến công sức cho Triệu Hãn, Lý Nhật Tuyên cũng đi theo cùng tham gia cống hiến. Trước đây hắn làm Tổng binh phủ,

sau đó lại ra ngoài làm Huyện thừa, tiếp đến lại làm tri huyện ở Hồ Nam, sau tiếp thì đảm nhiệm làm Chuyển vận sử tại Hồ Nam, trước khi được triệu về kinh thì hắn đang làm Tả Bố chính sử ở Chiết Giang.

Với xuất thân là một Ngự sử, khi gặp chuyện thì hắn khá bốc đồng, nói nhẹ thì là dám nghĩ dám làm, thành tích của hắn ở Chiết Giang cũng vô cùng tốt.

Lý Bàng Hoa nói: “Ta biết rằng ngươi và Tống Trường Canh (Tống Ứng Trinh) không hòa thuận với nhau, riêng phần các ngươi đều chỉ là thuộc hạ, cũng đều vì vấn đề thăng chức mà nảy sinh mâu thuẫn với nhau. Nhưng hãy nhớ kỹ, vì lợi ích của dân tộc của quốc gia mà nhường nhịn nhau một chút đi!”

Lý Nhật Tuyên giải thích: “Thúc phụ cũng biết tính cách của cháu trai như thế nào rồi, ta sẽ không vì ân oán cá nhân mà tranh đấu với người khác đâu. Nhưng Tống Trường Canh là chân tay của Dụ Sĩ Khâm, trong lúc đang làm Lại bộ Lang Trung hắn đã thường xuyên chèn ép ta, các quan viên chư phủ ở Phủ Châu, Cát An, Cán Châu đều luôn ưu tiên đề cử thăng chức cho mấy quan viên ở mấy châu mấy phủ như Nam Xương, Lâm Giang, Nam Khang, Cửu Giang, Nhiêu Châu. Ta chạy đi tìm Tống Trường Canh và tranh luận phải trái với hắn, nhưng Tống Trường Canh luôn qua loa cho có lệ, đúng thật là khinh người quá đáng!”

“Tống Trường Canh không phải là loại người làm mấy việc thiên vị người khác kia.” Lý Bàng Hoa nói: “Mặc dù hắn có làm việc cho Dụ Sĩ Khâm nhưng cũng không có thói quen xấu gì. Sau này mà có tranh đấu với nhau thì hai người các ngươi tuyệt đối đừng có vi phạm quy tắc.”

Mâu thuẫn giữa hai phe nảy sinh vì vấn đề tuyển chọn quan lại.

Lúc đó Dụ Sĩ Khâm, một quan viên ở Nam Xương nhậm chức vụ Tuyển Ti Lang Trung, có quyền quyết định việc thăng chức cho các quan viên có chức vụ dưới Tứ phẩm. Có quá nhiều quan viên ở Giang Tây

có đủ tư cách và thành tích để được thăng chức nên trong tình huống các điều kiện đều tương tự như nhau, Dụ Sĩ Khâm đã ưu tiên đề cử từ Nam Cương, tiếp đó đề cử Cửu Giang, Nam Khang,

Nhiêu Châu và những nơi khác.

Cách làm như thế khiến cho rất nhiều quan viên ở Giang Tây tức giận không chịu được. Nhưng Dụ Sĩ Khâm là một vị quan thanh liêm, lại làm việc không vi phạm vào quy tắc nào nên dù Lý Nhật Tuyên có muốn phản kích lại thì cũng không thể tìm thấy bất kì chứng cứ nào.

Chính vì hành vi liều lĩnh tùy ý của Dụ Sĩ Khâm nên mới dẫn đến chuyện ngoại trừ phái nguyên lão ra thì các quan viên ở Giang Tây dần dần chia bè chia phái. Phủ Lâm Giang và thành phía Bắc là một phe, phủ Cát An và thành phía Nam là một phe, hai bên bắt đầu tranh đấu trong cuộc chiến tuyển chọn quan lại.

Có Bàng Xuân Lai và Lý Bàng Hoa áp chế lại thì vẫn không có vẫn đề gì, nhưng hai lão rời đi thì sau này nhất định cuộc chiến sẽ ngày càng trở nên tàn khốc hơn thôi.

Lý Bàng Hoa hiểu rõ tính cách của cháu trai mình, trong lòng cảm thấy vô cùng sầu lo, hắn lôi bộ mặt già nua này đi thăm hỏi Tống Ứng Tinh, ý muốn nhường nhau một chút.

“Thái sư đến thăm, trực lệnh hàn xá làm vẻ vang cho kẻ hèn này quá!” Tống Ứng Tinh nhiệt tình tiếp đón.

Lý Bàng Hoa vào thẳng vấn đề, nói: “Trường Canh hiền đệ, hai ngày nữa là ngu huynh quay trở về Giang Tây rồi. Có một số chuyện vẫn không thể yên lòng được cho nên đặc biệt đến đây để bàn bạc rõ ràng với hiền đệ.”

Tống Ứng Tinh nói: “Xin Thái sư cứ nói.”

Lý Bàng Hoa nói: “Những tiểu bối* không hiểu chuyện, đều là quan theo mệnh triều đình, cũng đều cùng là đồng hương Giang Tây, còn có gì để tranh đấu nữa hay sao? Theo ta thấy thì tốt hơn hết là cứ vì lợi ích của dân tộc, của nước nhà mà nhường nhịn nhau một chút đi, cùng nhau xây dựng đất nước thái bình thịnh vượng cùng bệ hạ. Bên phía Dụ Thị Lang (Dụ Sĩ Khâm)...”

Tống Ứng Tinh cười khổ nói: “Mạnh Ám huynh, ngươi thật sự nghĩ rằng Dụ Sĩ Khâm kia sẽ nghe theo mệnh lệnh của ta sao? Đúng là ta và hắn đều là người Nam Xương, nhưng ngươi cũng thấy hắn có chủ ý của riêng mình, hắn biết bản thân đang làm gì. Trước đây từng có một nhóm cử nhân tiến sĩ chủ động xuôi Nam, sẵn sàng cống hiến sức lực cho bệ hạ, đó chính là Dụ Sĩ Khâm dẫn đầu đấy.

Được nửa đường thì bắt được thống lĩnh quân Dương Gia Mô, đó cũng chính là Dụ Sĩ Khâm dẫn đầu hành động đó.”

Trong lòng Lý Bàng Hoa nhanh chóng suy nghĩ, lập tức bừng tỉnh hiểu ra: “Hóa ra Dụ Sĩ Khâm là người của bệ hạ.”

Tống Ứng Tinh nói: “Hắn không chỉ là người của bệ hạ mà còn là người có quyết định riêng của mình nữa. Chỉ vì ta sinh ra ở quê quán Nam Xương mà bị bọn hắn đẩy ra làm bề ngoài đấy!”

Có rất nhiều quan lớn đến từ phủ Cát An, đúng lúc đang có một nhóm sĩ tử Cán Trung từ Giang Tây trước đây đã từng bắt thống lĩnh quân đội Dương Gia Mô, chủ động xuôi Nam chạy tới tham gia cống hiến cho Triệu Hãn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »