“Nhưng hai chúng ta đầu hàng như thế nào?”
“Nếu nói chuyện này cho những người khác, khẳng định bọn họ cũng nguyện ý đầu hàng. Cái người Trung Quốc đó nói, nếu như làm lính cho Trung Quốc, thậm chí có thể trở thành quý tộc. Kể cả không trở thành quý tộc cũng có thể kiếm nhiều tiền hơn, nói không chừng còn có thể mặc được tơ lụa.”
“...”
Buổi tối hôm đó, những lời này đã truyền khắp toàn bộ lâu đài.
Có người động lòng, có người nghi ngờ, nhưng không ai dám hành động, cũng không có ai dám dẫn đầu, nhưng ngược lại lại xuất hiện binh lính đi mật báo.
Tang Đức Tư bị dọa sợ không nhẹ, rất sợ binh lính phản bội tập thể, lập tức triệu tập giáo huấn cả đêm: “Trong chúng ta, xuất hiện một vài tin vịt. Ta nói cho các ngươi biết,
Nhưng thứ kia đều là giả. Người Trung Quốc sẽ không cho các ngươi gấp đôi tiền lương, ngược lại sẽ giết các ngươi. Đối với chúng ta mà nói, bọn họ là dị giáo, đối với bọn họ mà nói, chúng ta cũng là dị giáo. Hoàng đế Trung Quốc bắt được dị giáo, sẽ thiêu sống ở thủ đô Trung Quốc. Một khi lâu đài bị công phá, các người đương nhiên sẽ chết, phải phòng thủ mới có thể giữ được mạng sống. Dĩ nhiêu, các ngươi thủ thành cũng rất khổ cực, bây giờ sẽ phát cho mỗi người một đồng Hà Lan làm tiền thưởng.”
Vừa đấm vừa xoa như vậy, binh sĩ cuối cùng cũng sợ không dám đầu hàng.
Mặc dù bình thường Tang Đức Tư cũng khống phải là thân thuộc đối với bọn họ, nhưng dù sao cũng đều đến từ Hà Lan, tình cảm này cũng đủ để cho bọn họ tin tưởng Tang Đức Tư. Đối với bọn họ mà nói, Trung Quốc quá mức xa lạ, lời người Trung Quốc nói cũng không thể nào quá tin tưởng.
Nhưng mà, vẫn có người khác có ý định mạo hiểm.
Tổ gia của Cát Đức đến từ Bồ Đào Nha, nhà bọn họ sinh sống ở Malacca đã hơn trăm năm. Từ đời ông nội của hắn đã bắt đầu là con lai, chủ yếu là lai với dòng máu Malaysia.
Sau khi Hà Lan cướp được Malacca, bởi vì binh lính dịch bệnh chết quá nhiều, hắn được coi như nửa dòng máu châu u mà nhập ngũ.
Ban đêm.
Cát Đức nói với binh lính được phân cùng thủ thành với hắn: “Nhã Khắc, ta muốn đi ra ngoài thử một chút.”
Nhã Khắc kinh ngạc nói: “Ngươi không sợ bị người Trung Quốc giết chết sao?”
Cát Đức nói: “Vậy ở lại thì có tiền đồ gì? Ngươi không biết chữ, ta cũng không biết chữ, trừ phi lập được công lớn, nếu không tuyệt đối không thể nào thăng chức. Hơn nữa, chúng ta thật sự có thể phòng thủ được ở nơi này sao? Ta tưởng tượng những thương nhân trong thành, có thể mặc được quần áo tơ lụa như vậy! Ngươi có muốn hay không?”
“Muốn!” Nhã Khắc cắn răng nói.
Bởi vì số lượng binh sĩ coi giữ nơi này quá ít, ban đêm còn phải luân phiên trực, nơi này bây giờ chỉ có hai người bọn họ.
Nơi này cao hơn năm thước so với mặt đất, bọn họ lại không có dây thừng, muốn đi ra ngoài đầu hàng cũng không tìm được các nào.
Hai người cởi toàn bộ quần áo trên người, xé thành những miếng vải, buộc lại thành một sợ dây thừng dài, khó nòng của súng cũng cuốn thật chặt.
Đầu trên buộc vào giàn tên trên tường thành, thả xuống còn cách mặt đất hơn hai thước, đủ để bọn họ tụt xuống theo dây thừng này để xuống đất.
Bọn họ đầu tiên ném súng xuống trước, lặng yên không một tiếng động trốn đi, vậy mà thật sự có thể không bị những người khác phát hiện.
Hai người trần truồng như nhộng, một đường chạy như điên xuống núi, trên đường đã bị lính gác bắt được.
“Có quân địch đầu hàng? Ha ha ha!”
Quảng Hồng nghe xong cũng cực kì vui vẻ, nói: “Theo như hứa hẹn, cho bọn hắn tiền thưởng.”
Một đồng Hà Lan khoảng mười khắc bạc trắng, năm mươi đồng Hà Lan tiền thưởng, tính rẻ cũng hơn mười lượng bạc ( một cân mười sáu lạng) mà thôi.
Nghe nói có hai người đầu hàng trần truồng không mặc quần áo, Quảng Hồng tìm người làm quần áo bằng tơ lụa, sau khi để bọn họ mặc quần áo vào, ngày mai dẫn bọn họ đi theo để đàm phán.”
Hai người Cát Đức và Nhã Khắc vui vẻ cực kì mặc quần áo thượng hạng, xuất phát theo Đời Huy và Trần Nhĩ Huấn.
Đoàn người chậm rãi đi lên núi, đứng bên ngoài tòa thành.
Nói rõ là đến để đàm phán, trên thành rất nhanh hạ giỏ trúc xuống.
Trần Nhĩ Huấn thấy vậy cực kì tức giận: “Một lần thì thôi không nói, lần thứ hai đàm phán tại sao lại không để chúng ta đi vào bằng cửa? Không đàm phán nữa!”
Quân lính Hà Lan trên thành bị những lời nói này làm cho á khẩu, không biết làm thế nào để giải thích được.
Trần Nhĩ Huấn xoay người rời đi, Cát Đức và Nhã Khắc cũng tháo cái nón xuống, hét lên với phía trên thành: “Chúng ta không đàm phán nữa!”
Đợi đến sau khi bọn hắn rời đi, quân lính canh giữ trên thành mới xì xào bàn tán:
“Nhìn mặt hai người vừa rồi hình như quen lắm.”
“Cái gì mà quen mặt, là Cát Đức và Nhã Khắc đó. Bọn họ nhất định là tối hôm qua đã chạy đi!”
“Hình như bọn họ đang mặc tơ lụa.”
“Đầu hàng là có thể mặc tơ lụa sao? Bình thường quý tộc mới được mặc đó.”
“...”
Châu u nửa cuối thế kỷ mười bảy vốn dĩ quốc gia cũng không được tính là mạnh, huống chi là loại binh lính nước cộng hòa như Hà Lan này.
Nếu như là hải quân của Hà Lan thì còn tốt, dù sao tiền lương cũng cao hơn nhiều.
Nhưng đãi ngộ của Hà Lan đối với lục quân cực kỳ tồi tệ, một đám từ trong bụng mẹ đã ở dưới tầng chót, hơn nữa phần lớn vẫn còn là nam nhân độc thân, bọn họ có thể có bao nhiêu mức độ trung thành đối với Hà Lan cơ chứ?