Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1536
Bá tước nuôi lợn và văn hóa phồn vinh (1)

❊ ❊ ❊

Triệu Hãn thở dài nói: “Ài, đã đổi bác sĩ bao nhiêu lần rồi mà cuối cùng vẫn không thể cứu được hắn.”

Đây không phải là tiếng thở dài giả dối mà là sự xúc động thật sự.

Năng lực cầm quyền trị nước của Phương Thắng Xương cũng chỉ ở mức bình thường, nhưng cái hiếm là hắn rất trung thành và nghe lời, chưa bao giờ chia bè kéo phái. Hơn nữa người này tự hành khởi nghĩa, .

đầu nhập địa bàn vào cùng với năng lực và uy tín rất vững vàng, kéo hắn vào nội các chính là để làm dầu bôi trơn.

Kết quả là dầu bôi trơn này lại chết rồi.

Triệu Hãn lập tức ra lệnh lập chiếu chỉ: “Lệnh cho Lễ bộ, an táng Phương Thắng Xương thật long trọng, lập di cảo cho hắn. Mặt khác, truy phong cho hắn là Thái phó, truy phong Long Tuyền hầu, lệnh cho con trai trưởng kế thừa hầu tước. Phong cho vợ là cáo mệnh nhất phẩm.”

Truy phong Long Tuyền hầu là vì lúc Phương Thắng Xương khởi binh ở huyện Long Tuyền đã lập được chiến công quan trọng đầu tiên - trước đây là Long Tuyền bá.

Triệu Hãn tiếp tục nói: “Lễ bộ Thượng thư Trần Mậu Sinh, bái Đại học sĩ Đông Các, lệnh cho vào nội các hỗ trợ. Lễ bộ Tả Thị Lang Vương Điều Đỉnh, thăng chức lên làm Lễ bộ Thượng thư.”

Đây cũng là chuyện khác với dự đoán của Bàng Xuân Lai, Chu Thuấn Thủy không được vào nội các mà lại tiếp tục giữ chức Thương bộ Thượng thư.

Ngược lại thì Trần Mậu Sinh vẫn còn rất trẻ đã được gia nhập vào nội các.

Bàng Xuân Lai vẫn luôn tin rằng Trần Mậu Sinh sẽ được chuyển cho làm Kỷ bộ Thượng thư trước rồi mới có thể vào nội các với tư cách là cô thần của hoàng đế.

Thật sự đúng là cô thần.

Trần Mậu Sinh đã làm Lễ bộ nhiều năm như vậy mà chưa bao giờ chia bè kết phái, làm việc hoàn toàn dựa theo quy tắc mà làm. Có năng lực thì hắn trọng dụng, không có năng lực thì bị vứt bỏ, ai thèm quan tâm ngươi thuộc phe phái nào chứ. Liên quan đến việc điều động quan viên lên chức Lễ bộ, lời hắn nói còn có tác dụng hơn cả Lại bộ Thượng thư, trái lại Lại bộ Thượng thư còn phải hỏi ý kiến của hắn nữa.

Trần Hi Tụng lấy ra thẻ bài của mình, thủ vệ hoàng thành lập tức cho đi, hơn nữa còn dẫn hắn đi uống trà chờ.

Nữ quan nhanh chóng đi thông báo trước, chỉ nửa tiếng sau, Trần Hi Tụng đã được phép gặp hoàng đế.

Quan viên có được đãi ngộ bậc natf, trước mắt tổng cộng chưa đến mười người. Mà trong những người này, Trần Hi Tụng lại là quan ngũ phẩm duy nhất, hắn có thể chạy đến Tử Cấm Thành diện thánh mọi lúc.

“Bệ hạ, Trần lang trung tới.”

“Kêu hắn vào đi.”

Trần Hi Tụng bước nhanh vào thiên điện, mặt mày vui mừng nói: “Thần bái kiến bệ hạ!”

“Ngồi đi.” Triệu Hãn cười nói.

“Tạ bệ hạ.”

Trần Hi Tụng đã sớm ngựa quen đường cũ, đặt mông ngồi trên băng ghế, tựa như chạy tới uống trà với ông bạn già.

Triệu Hãn hiếu kỳ nói: “Lại nhận được gì vậy?”

Trần Hi Tụng gấp không chờ nổi nói: “Bệ hạ, là lợn…. A, không đúng, là lợn tốt do Vụ Nông nghiệp chăn nuôi.”

Lúc trước Sở Nông nghiệp đã được thăng cấp thành Vụ Nông nghiệp, bao gồm ba sở chăn nuôi, rau quả, lương cốc. Chuyên phụ trách gieo trồng giống tốt, hướng dẫn quan địa phương mở rộng thu hoạch và gia súc chất lượng cao.

Triệu Hãn hỏi: “Có cách gì hay?”

Trần Hi Tụng nói: “Giống lợn mới này thân lớn, trưởng thành sớm, lớn nhanh, tính dịu ngoan, dễ vỗ béo.”

“Vậy đúng là lợn tốt, các ngươi nuôi như nào?” Triệu Hãn hứng thú bừng bừng hỏi.

Mỗi lần chỉ cần Trần Hi Tụng tiến cung là Triệu Hãn lại có vẻ cực kỳ vui vẻ. Nữ quan với cung nữ hầu cận, cũng bởi vậy mà thích nhìn thấy Trần Hi Tụng, chắc chắn hôm nay Hoàng Đế sẽ dễ nói chuyện.

Trần Hi Tụng giới thiệu: “Sao khi đi vào Nam Kinh vẫn là Sở Nông nghiệp cũng đã nuôi lợn giống. Lợn của Giang Hoài to, lợn của Hà Bắc da dày, chân lợn Sơn Đông (vai chính) ngắn, đầu lợn Liêu Đông trắng, lợn Hà Nam vị thanh (không tanh), tai lợn Giang Nam nhỏ, lợn Quảng Đông trắng béo… Lợn giống ở các nơi, đặc tính không đồng nhất. Vì thế, thần chia đều rồi tiến hành phối tạp, chọn đời khỏe mạnh đi nuôi.

Tốc độ nói chuyện của Trần Hi Tụng ngày càng nhanh, thao thao bất tuyệt: “Giống lợn tốt nhất được lai tạo là giống mặt hoa lớn của Thái Hồ với ‘lợn gạo’ của Kim Đàn. Mặt hoa lớn có thân to, xương thô, da dày, béo ốm vừa phải, khuyết điểm là lớn lên chậm, dân gian lại kêu ‘lợn cát’ hoặc ‘lợn da dày’... Khi đời sau của mặt hoa lớn với lợn gạo lớn, giữ được ưu điểm thân to của mặt hoa lớn, trở nên ngày một béo, sinh sản cũng càng nhiều. Trải qua ba bốn lần phối giống, đặc tính đã ổn định, thần đặc cho nó tên là ‘lợn Mễ Sa’.”

Đột nhiên Trần Hi Tụng lại kích động đứng lên, đi qua đi lại nói: “Lợn Mễ Sa đã tốt rồi nhưng còn có con tốt hơn nữa! Đưa lợn Mễ Sa đi phối giống với lợn Hoa Râm của Quảng Đông, từ lứa đầu đã thấy được hiệu quả. Loài lợn mới này lớn lên rất nhanh, hình thể còn lớn, lợn mẹ nuôi nửa năm là đã lai giống được. Thai đầu ít nhất có đến mười lợn con, từ đợt thai hai sẽ sinh ngày càng nhiều. Chỉ có một con lợn mẹ sinh mà thai đầu đã được mười tám lợn con! Hơn nữa đặc tính cũng rất ổn đỉnh, so với mặt hoa lớn thì da lợn trở nên mỏng hơn, thịt mỡ cũng tăng lên nhiều!”

Thịt mỡ nhiều ở cổ đại không phải khuyết điểm, mà là ưu điểm cực kỳ được yêu thích.

Trần Hi Tụng móc ra từ trong ngực một tờ giấy, nữ quan chuyển trình cho Triệu Hãn: “Xin bệ hạ ban danh cho giống lợn mới.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »