Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1517
Mất đất còn thần phục (1)

❊ ❊ ❊

Không cần chờ tới tối để nội ứng ngoại hợp, bởi vì bởi vì trong thành đã loạn rồi.

Trong thành có rất nhiều thương nhân người Hán, tất cả đều thuộc bốn họ lớn của người Hán. Quan viên và binh sĩ nước Á Tề sợ thương nhân người Hán thừa cơ gây rối, định ra tay trước chiếm được lợi thế, sai lính đi đánh các cửa hàng và chỗ ở của người Hán.

Bọn vô dụng nhất là đám binh sĩ của Á Tề. Quân khởi nghĩa đã tới sát ngoài thành rồi, bọn chúng vẫn còn mải mê cướp bóc phóng hỏa giết người ở trong thành, mục tiêu chẳng qua là tiền tài trong tay người Hán!

Trong thành đã có mấy trăm nghĩa quân trà trộn vào, thương nhân người Hán cũng đã liên lạc xong từ trước.

Binh sĩ Á Tề hung ác như vậy khiến nghĩa quân càng thuận lợi hơn khi hành động bên trong thành, bình dân người Hán bị ép phải đứng về phía nghĩa quân, nếu không bọn họ thậm chí không thể giữ nổi mạng.

"Công thành!"

Chiến lợi phẩm thu được ở Malacca còn chưa tổ chức bán hết, người trong tộc mà Thi Tồn Chương phái tới cầu viện đã ngồi thuyền vượt biển tới đây.

Quảng Quảng Hồng mở bản đồ hàng hải ra, hỏi: "Các ngươi đến từ đâu?"

Người đến tên là Thi Tồn Văn, hắn chỉ vào bản đồ biển: "Nơi này. Đây là địa bàn của nước Á Tề, đi thêm hơn mười dặm về phía đông là địa bàn của nước Banten. Tòa thành thị này vốn tên là Cựu Cảng, bị man di phiên bang đổi tên thành Cự Cảng. Thời Minh sơ, người Hán từng lập nước ở đây. Tổ tiên của Lương gia là quốc vương,

Tổ tiên của Thi gia ta là phó vương."

"Năm Vĩnh Nhạc thứ ba triều Đại Minh, tổ tiên của các nhà sai sứ tới kinh thành triều cống. Năm Vĩnh Lạc thứ năm, tổ tiên của Thi gia ta được hoàng đế Vĩnh Lạc phong làm tuyên úy sư Cựu Cảng Đại Minh. Từ đó, đất đai của Cựu Cảng trở thành quốc thổ của Đại Minh, hiện tại đương nhiên cũng là quốc thổ của Đại Đồng. Bọn ta có thể tự mình giành lại thành Cựu Cảng nhưng chắc chắn Sultanate của Á Tề sẽ xuất binh tiến đánh. Xin đại nhân thiên sứ phái binh trợ giúp bọn ta giữ thành!"

Quảng Hồng nghe vậy hết sức kinh ngạc: "Đại Minh có cả quốc thổ ở hải ngoại? Có bằng chứng gì không?"

Thi Tồn Văn lấy ra một tờ giấy, bên trên có đóng hình con dấu “Ấn tuyên úy sứ Cựu Cảng Đại Minh”.

Quảng Hồng cẩn thận xem xét một hồi rồi đưa cho Hồng Húc: "Tướng quân Hồng đã từng nghe nói chuyện này bao giờ chưa?”

Hồng Húc lắc đầu: "Chưa từng nghe qua."

Thi Tồn Văn giải thích: "Năm Chính Thống thứ năm triều Đại Minh, đội tàu của Đại Minh đã không còn ra biển, nước Maja Bá Di nảy lòng tham, điều động đại quân đến vây đánh thành Cựu Cảng. Binh sĩ người Hán bọn ta người ít thế nhỏ, quyết chiến một phen, hao binh tổn tướng, cuối cùng đành phải đàm phán giảng hoà. Maja Bá Di cũng sợ con số tử thương quá cao, đồng ý hoà đàm. Người Hán giao nộp thành trì, di chuyển tới nơi bây giờ là Tân Cảng, tổ tiên Thi gia của ta được phong làm phiên bạc trưởng Tân Cảng."

"Về sau, nước Demak mạnh lên, tiêu diệt Maja Bá Di. Nước Demak xảy ra nội chiến, chia tách thành nước Banten và nước Mataram, Á Tề thừa cơ cướp được thành Cựu Cảng. Binh sĩ người Hán bọn ta ẩn mình hơn trăm năm, cố gắng cầm cự, đương nhiên không dám quá phô trương, bởi vậy thế lực các nơi không biết rõ về tuyên úy sứ Cựu Cảng…”

"Chờ một chút!" Quảng Hồng đột nhiên ngắt lời, trở lại khoang thuyền của mình, lấy ra một quyển “Doanh Nhai Thắng Lãm” bản viết tay.

“Doanh Nhai Thắng Lãm” được in thành sách vào năm Cảnh Thái thứ hai, hầu như không thể tìm được sách nầy trong dân gian, triều đình Đại Đồng phải chuyển tới tàng thư ở Bắc Kinh Đại Minh mới phát hiện ra nó.

Tác giả của cuốn sách này tên là Mã Hoan, người tộc Hồi ở Thiệu Hưng, tinh thông tiếng Ba Tư và tiếng Ả Rập, là quan phiên dịch đi theo sát Trịnh Hòa. Trong quyển “Doanh Nhai Thắng Lãm” này, hắn chỉnh lý ghi chép lại tình hình của hơn hai mươi nước mà dọc đường Trịnh Hòa tới Tây Dương đi qua, nội dung bao gồm tuyến đường hàng hải, thủy triều, địa lý, quốc vương, chính trị, tục lệ, văn hóa, ngôn ngữ, khí hậu, tiền tệ, động vật hoang dã, vân vân.

Lần này Quảng Hồng đảm nhiệm làm sứ giả, nghiêm túc đọc “Doanh Nhai Thắng Lãm”.

Hắn nhanh tay lật tìm một hồi, cuối cùng cũng tìm ra nội dung có liên quan: (Tuyên úy ti Cựu Cảng) phía đông giáp nước Java, phía tây giáp nước Melayu, phía nam có núi lớn, phía bắc giáp biển lớn. Nơi này dân cư đông đúc, đất đai phì nhiêu. Khí hậu ấm, xuân hạ thường có mưa. Thổ nhưỡng phù hợp với việc trồng trọt. Có câu: Một năm trồng ngũ cốc, ba năm hái ra tiền. Ý nói thu hoạch được nhiều mà kim ngạch buôn bán cũng lớn.” Một năm trồng ngũ cốc, ba năm hái ra tiền, đúng là một nơi tốt đẹp.” Quảng Hồng cảm khái nói: "Không ngờ sau hơn hai trăm năm, các ngươi vẫn còn sinh sôi nảy nở ở Cựu Cảng, ta còn tưởng rằng nơi đó từ lâu đã không còn người Hán nữa rồi."

Thi Tồn Văn nói: "Có người Hán, hơn nữa còn rất đông, biết tiếng Hán, ít nhất có một, hai chục vạn người! Thổ nhưỡng ở nơi đó phì nhiêu, thu hoạch được rất nhiều lương thực, khắp nơi được khai khẩn làm đồng ruộng, đây đều là công lao khai khẩn của người Hán ta suốt ba trăm năm. Nơi này còn là nút cổ chai của đường biển, từng là nơi tiếp tế cho thái giám Tam Bảo.”

"Nơi tiếp tế cho thái giám Tam Bảo?” Mắt Quảng Hồng sáng lên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »