Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1512
Mưu lược của quan ngoại giao và Hải Quân (1)

❊ ❊ ❊

“Thánh Ala phù hộ cho con! Thánh Ala phù hộ cho con!”

Những quân đội nước nhỏ khác, mặc dù nghe thấy tiếng súng lập tức tan rã. Lúc này chỉ thấy quân bạn thuận lợi leo lên thành, bọn họ đột nhiên trở nên dũng mãnh, hết người này đến người kia không ngừng leo lên tường thành, nhiệt huyết sôi trào bắt đầu chiến đấu chân chính.

Các tháp địch nối tiếp nhau, các cứ điểm nối tiếp nhau, như quân domino đổ xuống, liên tục bị đánh chiếm.

Ý chí chiến đầu của quân lính Hà Lan lúc này đã không còn nữa, thậm chí có người lười chạy, trực tiếp quỳ xuống thỉnh cầu xin hàng.

Các nước nhỏ ở bán đảo Mã Lai và Sumatra căm ghét người Hà Lan đến phát điên. Bọn họ không thèm quan tâm xem ai đầu hàng như thế nào, lúc này không ngừng xông lên cùng quân bạn, nhìn thấy người Hà Lan là giết, cả quỳ dưới đất xin hàng cũng giết.

Hendrik và những nhân viên văn phòng, trong đó còn có bốn binh lính Hà Lan may mắn sống sót, toàn bộ đều rút đến một pháo đài cuối cùng.

Liên tục bị tấn công mấy lần, thương vong nhiều không đếm kể, lại không có cách nào hoàn toàn đánh hạ được pháo đài này.

Sĩ quan của quân Đại Đồng Duẫn Nhữ Đức nói: “Không cần phải cứng rắn tấn công. Bao vây lại, để cho mấy con chó này chết đót chết khát đi!”

Thật sự có thể chết đói chết khát, chỉ cần chặn tất cả các lối đi lại, cắt đứt lương thực của tòa pháo đài cuối cùng này là được.

Neuhof nói với Tang Đức Tư: “Ngài nghị viên, ta cảm thấy đây là thời điểm nên đầu hàng. Chúng ta chẳng qua chỉ là người làm cho công ty, chỉ có chức trách làm việc cho công ty, không có nghĩa vụ phải dâng mạng cho công ty.”

Là công ty, không phải quốc gia!

….

“Đại sứ Trung Quốc tiên sinh tôn kính, ta là bình nghị viên Hà Lan của công ty Đông Ấn Độ, nhân viên cấp cao Tang Đức Tư. Ngươi lãnh đạo quân đội vô cùng anh dung, ta nguyện ý đại diện cho công ty đầu hàng ngươi, làm phiền ngươi nhất định phải đảm bảo an toàn tính mạng cho toàn thể nhân viên công ty…”

Tang Đức Tư đưa theo thuộc hạ đi ra ngoài, vô cùng lịch sự cúi đầu chào, sau đó không ngừng huyên thuyên.

Quảng Hồng nhìn thấy thái độ này cũng nói: “Quan viên Hà Lan và binh linh ở Malacca cũng không làm tổn thương đến bách tính Trung Quốc, vì vậy các ngươi cũng vô tội. Nhưng mà, hai nước giao chiến, cái chết là khó tránh khỏi. Binh lính của ta cũng tổn thất không ít, đều là do các ngươi tạo thành, bây giờ các ngươi thân là tù binh. Tổng đốc ở Batavia đã đưa ra phương án, trước khi giải quyết hoàn toàn mâu thuẫn giữa hai nước, toàn bộ các ngươi đều phải bị giam.

Toàn bộ người Hà Lan, bao gồm cả Tang Đức Tư trong đó cũng thở phảo nhẹ nhõm.

Bởi vì Trung Quốc liên quân với bảy nước bên sau, tổng trước sau khi công thành đã chết mấy trăm người, thổ dân Malaysia thương vong lên đến gần một ngàn. Bọn họ lúc này rất sợ chọc giận Quảng Hồng, sợ hắn hạ một lên đưa hết những người Hà Lan còn sống sót đi chém hết.

Kho quân dụng ở trong trung tâm lâu đài rất nhanh đã bị dời đi hết toàn bộ. Bất kể là thuốc nổ bị vón cục, hay là thuốc nổ đã được phơi nắng, tất cả đều bị ném xuống biển tiêu hủy.

Những thứ này quá mức không ổn định,chỉ cần hơi vô tình sẽ phát nổ, phải xử lý sớm để cho lòng người an tâm.

Sau khi kho quân dụng dời đi hết, Tang Đức Tư và tù binh Hà Lan lập tức bị nhốt trong kho quân dụng.

Ngay sau đó, Quảng Hồng hạ lệnh: “Lập tức kiểm điểm tài sản trong lâu đài, luận công ban thưởng tướng sĩ các nước!”

Malacca là bến tàu dành riêng cho Hà Lan, thuyền bè các nước khác không thể nào vào cảng được. Muốn vào cảng đương nhiên là có thể, nhưng phải nộp thuế vào cảng, vì vậy thương nhân các nước lui tới thường sẽ lựa chọn tiếp tế ở bến tàu của Johor hoặc Á Tề.

Thương thuyền Hà Lan, một năm họp mặt hai lần, tìm cách đưa hàng hóa còn tồn đọng ở Malacca đi.

Cũng có một ít thương thuyền, sẽ chuyển một ít bộ phận hàng hóa tới, tích trữ ở Malacca. Ví dụ như những hàng hóa thu mua ở Thái Lan, thì toàn bộ sẽ chuyển đến Malacca, ví dụ như cây gỗ vang, nến trắng và da lông.

“Đại nhân, hàng hóa trong kho không ít, cụ thể giá trị khoảng bao nhiêu bạc còn cần tốn thời gian từ từ tính toán. Ngoài ra, bên trong lâu đài có mấy chục nô lệ da đen, những nô lên này xử lý như thế nào?”

“Nô lệ da đen? Bọn họ có tham chiến không?”

“Bọn họ không có vũ khí, nhưng lúc đánh giặc bọn họ cũng giúp vận chuyển đồ. Đã thẩm vấn qua rồi, những nô lệ da đen này, hoặc là nô bộc của quan viên Hà Lan, hoặc là công nhiaan chuyên chở của kho hàng trong lâu đài.”

“Trực tiếp thả đi cũng không ổn, nhưng nô lệ da đen này chắc chắn sẽ không kể kiếm được kế sinh nhai. Bệ hạ lại cấm chỉ quân đội buôn bán nô lệ, trước hết cứ đế bọn họ ở lại làm lao động đi, đấu giá những vật liệu vừa tịch thu được, đúng lúc cũng cần phải có người chuyên chở hàng hóa. Chọn ra mấy nô lệ thông minh hơn, để cho bọn họ phụ trách quản lý những nô lệ da đen khác.”

Hàng hóa tịch thu được ở Hà Lan nhìn thì có vẻ như rất nhiều, nhưng đổi thành bạc giá trị lại không lớn, dù sao đều là chút đặc sản của Đông Nam Á, phải chở đến châu u mới có thể chân chính phát tài.

Giống như than đá, nếu như buôn bán ở Sơn Tây thì có thể kiếm được mấy đồng cơ chứ?

Mấy nước nhỏ giúp xuất binh, nếu như đánh được Malacca, cũng phải chia cho bọn họ một ít lợi ịch, cũng không thể để cho bọn họ làm không công cho mình chứ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »