Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1503
Phiền phức (2)

❊ ❊ ❊

Cứ chia đều 1.5 phút cho một phát đi, với việc toàn bộ 30 người này đều là tay súng thiện xạ, xác suất bắn trúng súng lửa là 100% thì cũng phải mất sáu mươi phút để có thể giết hết 120 binh sĩ công thành.

Đội quân mấy ngàn người, chết 120 người thì đã thấm vào đâu?

Tình hình thực tế là khi hải quân sĩ tốt Đại Đồng bắt đầu leo lên tường thành, thương vong bên phía công thành còn chưa tới 50 người, trong đó thậm chí còn có người chỉ chết vì ngã xuống vách núi té bị thương.

Đáng tiếc, vương quốc Johor là nước xuất binh nhiều nhất, toàn bộ 3000 tướng sĩ đều sụp đổ

Bị binh sĩ Johor ảnh hưởng, binh sĩ của vương quốc Sumatra cũng đã khó hiểu mà tháo chạy hơn phân nửa. Sau đó tạo thành hiệu ứng dây chuyền, binh sĩ của Đại Nê, Đinh Giai Lư cũng lần lượt bại trốn.

Bởi vì ở sườn núi phía bắc, cây cối mọc quá rậm rạp nên người Hà Lan cũng lười đi dọn dẹp. Trong lúc đó, bộ đội trong các liên minh rất khó để thấy rõ tình hình thực tế của nhau, khi đánh trận cũng không hiểu được lực chiến của bên thủ thành. Dù sao thì chỉ cần nghe thấy cách đó vài dặm vang lên tiếng súng, sau đó nhìn thấy một số lượng lớn quân Johor ùa đến, ta sẽ vô thức nghĩ rằng phe ta đã thua, vì thế cũng la hét ầm ĩ mà bắt đầu tháo chạy tán loạn.

“Ầm ầm ầm!”

Thủ quân Hà Lan vẫn còn giao đấu ác liệt, nhưng rõ ràng là số lượng đã ít ỏi hơn trước.

Tường vây thành ngoài rất thấp, chỉ cần có bệ đứng thì sẽ dễ dàng leo lên được. Mắt thấy bên công thành chuẩn bị đăng thành, ba binh sĩ Hà Lan canh giữ ở tòa địch chợt bối rối hơn trước, thậm chí còn chẳng thể nạp đạn.

“Viện quân, mau tới cầu viện!”

“Mau lên, mau lên, kiên trì thêm vài phút nữa!”

Gần một trăm thủ quân Hà Lan ở hai bên sườn núi đang bắt đầu chạy bỏ về bên này. Cuộc tấn công của Quảng Hồng quá đột ngột, quan chỉ huy Hà Lan cần có thời gian để phản ứng, lúc này e là đã không kịp nữa.

Nhưng cái gì tới cũng phải tới, nhóm đầu tiên gồm hơn 2 binh sĩ Hà Lan đã chạy đến pháo đài địch ở phía bắc để tiếp viện, sau đó hoang mang rối loạn nổ súng với các binh sĩ đang chạy đến công thành

“Lão tôn!”

Quân Đại Đồng đến đầu tiên chính là Tôn Tuấn Sinh đến từ hạm đội Thượng Hải, vẫn chưa đứng vững gót chân đã ngã xuống đất khi bị trúng đạn, sau khi ngã khỏi tường thành cũng đẩy ngã luôn cả những người khác leo lên ở phía sau

Lao Tam Cân đang leo thang, trơ mắt nhìn thi thể của Tôn Tuấn Sinh rơi xuống ngay bên tay trái mình. Hắn tức giận rống một tiếng, hai mắt đỏ bừng, leo lên trên với tốc độ nhanh hơn trước.

Hai người đều xuất thân từ thủy sư Trường Giang, trước kia thủy sư đã giải tán hơn nửa, vài người được chuyển đi làm bưu dịch còn ổn, số khác lại chuyển đi làm binh sĩ hải quân. Tình cảm chiến hữu giữa bọn họ đã kéo dài nhiều năm, ngay cả lúc giết Thát Tử cũng không hề bị thương, thế mà không ngờ Tôn Tuấn Sinh lại hi sinh ở hải ngoại.

Lại thêm hai binh sĩ đăng thành khác ngã xuống, rốt cuộc Lao Tam Cân cũng đã leo lên đến tường thành.

Trên lưng hắn treo một khẩu súng, bên hông cài lưỡi lê và túi đạn, bên còn lại còn có một con dao găm tương đối sơ xài.

Giờ phút này, Lao Tam Cân rút con dao ở thắt lưng ra, xông đến gần thủ quân Hà Lan trên pháo đài chống địch. Ở đó có hơn mười binh sĩ Hà Lan, đạn đã bắn ra,

Tất cả đều hoang mang lo sợ giương súng.

“Mau nổ súng!”

Rốt cuộc có một quân sĩ Hà Lan cấp thấp hô to, mắng mẹ kiếp một tiếng.

Bên ngoài tường thành quá dài, cơ bản không phải là nơi có thể thủ được chỉ với 180 thủ quân. Chia nhau đến canh tại các pháo đài địch và lăng bảo, chia đều mỗi chỗ chỉ có hơn mười người, ở đâu mới chống đỡ được hơn một ngàn kẻ địch đang công thành?

Lao Tam Cân bước nhanh đến, mỗi nhát chém chết một người, đó đều là những kẻ khốn kiếp xui xẻo không kịp rút lui.

Bên kia pháo đài chống địch, sĩ tốt hải quân Đại Đồng cũng đã leo đến nơi, đúng lúc chặn đứng đường lui của hơn mười tên thủ quân Hà Lan kia. Sau một phen giao đấu, chỉ có ba binh sĩ Hà Lan đào tẩu thành công, trực tiếp trốn vào trong một pháo đài ở xa hơn.

Lao Tam Cân dẫn người đuổi theo, đón đầu liền gặp được một trận đạn, chỉ trong chốc lát đã có bốn sĩ tốt Đại Đồng ngã xuống.

“Rút về pháo đài địch lúc nãy!”

Lao Tam Cân hô to, vội vàng dẫn người rút lui. Pháo đài trước mắt hắn thật sự rất khó công phá, nếu cứ cố chấp tiến công thì chỉ tổ toi mạng.

Ở một pháo đài địch khác, vương tử Xiêm La Narai cũng đã sắp đăng thành thành công. Sau lưng hắn là Dương Đông Khôi và Hoa Nhĩ Khang, hai gã du hiệp khét tiếng ở khắp cái vùng này, ba người cùng nhau giương cung liều chết giao đấu, sau khi tiêu diệt hết tốp người này đến tốp người khác, rốt cuộc cũng chiếm sạch toàn bộ nơi này.

Lúc này khi nhìn lại, trừ quân đội Xiêm La ra, Narai mới phát hiện bộ đội của những quốc gia đã phối hợp xuất binh khác đã chạy tán loạn hơn tám phần.

Narai khinh thường cười lạnh: “Hèn nhát!”

Trên biển.

Vào khoảnh khắc khai hỏa công thành, Hồng Húc đặt ống nhòm xuống: “Minh pháo, toàn quân tấn công, thủy thủ cũng phải cầm vũ khí công thành!”

Thủy binh và thủy thủ là khác nhau, bình thường thủy thủ không tham chiến cho lắm.

Nhưng tất cả thủy binh đều đã bị phái đến phía Bắc để công thành, lúc này thủy thủ đành phải ra mặt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »