SAU khi quân chiếm đóng thiết lập xong các cơ sờ, Hideki Tojo ý thức được thế nào cũng có nhiều chuyện xảy tới đối với cá nhân ông. Những chuyện đó lành dữ ra sao, ông chưa thể nào biết rõ một cách chắc chắn. Ông bảo phu nhân nên dọn về ở với các con tại Kyushu ; còn ông cần phải ở tại Thủ đô. Phu nhân đã thu xếp đồ đạc sẵn sàng ra đi: nhưng bà còn cố ở nán lại ít ngày, vì không nỡ để ông một mình trong những giờ phút này.
Tojo đã linh cảm thấy số phận các nhà lãnh đạo quân chiếm đóng đã dành cho ông không thể nào tránh khỏi. Qua những lời tuyên bố của họ, không ai còn nghi ngờ gì về điều đó. Nhất là cứ nhìn về các cuộc săn đuổi những lãnh tụ Đức quốc xã còn sống sót sau chiến tranh thì đủ biết. Là một Thủ Tướng lãnh đạo Nội các tuyên chiến với Mỹ, tên ông chắc chắn sẽ đứng đầu trong danh sách truy nã của họ.
Việc đầu tiên của ông là sang hỏi bác sĩ Suzuki ở cạnh nhà xem vị trí trái tim nằm ở chỗ nào. Tojo cẩn thận lấy mực tàu khoanh một vòng tròn để đánh dấu chỗ đó. Ông nói với phu nhân : « Sống chết đối với anh không thành vấn để. Đã là một chiến sĩ thiì lúc nào cũng phải sẵn sàng chết ». Nhưng điều khiến ông băn khoăn chưa dám chết, là vì ông cho rằng nếu ông không sống để nhận lãnh trách nhiệm của cuộc chiến tranh này, liệu những kẻ chiến thắng có làm liên lụy tới Thiên Hoàng hay không ? Chắc không đời nào chúng dám làm như vậy. Nhưng dù sao cũng vẫn phải đề phòng. Quân chiến thắng Mỹ không đưa ra lời bảo đảm nào đối với việc tôn trọng Thiên Hoàng. Hon nữa dư luận tại Mỹ và các nước trong phe của họ đòi hỏi phải hỏi tội Nhật Hoàng về vần đề khai chiến của Nhật, và coi Ngài là một tội phạm chiến tranh. Trước khi quyết định đầu hàng, các nhà lãnh đạo Nhật đã băn khoăn, lo ngại nhất về vấn đề nầy. Nhưng sau cùng họ đã đi tới suy luận : Tuyên ngôn Potsdam tuy không cam kết bảo đảm tánh cách bất khả xâm phạm của Thiên Hoàng và uy quyền của Hoàng gia, nhưng ngược lại họ cũng không có lời lẽ nào lên án Ngài. Do đó các nhà lãnh đạo Nhật tin tưởng Nhật Hoàng sẽ được quân chiến thắng tôn trọng.
Nhiều nhân vật khác cũng đã lưu ý tới việc Tojo có thể tự xử, và hậu quả gây ra do cái chết của ông có thể làm cho quân Mỹ bắt tội Thiên Hoàng. Vào một ngày đầu tháng Chín, Tổng trưởng chiến tranh là Tướng Shimomura, gởi thơ cho Tojo, yêu cầu ông tới Bộ chiến tranh. Tại đây Tojo cho Shimomura biết ý định của ông là viết một tờ tự khai cho Tướng MacArthur, nhận lãnh mọi trách nhiệm khai chiến và điều khiển chiến tranh của Nhật. Ông sẽ cho Tướng địch biết chính ông là người ép buộc nước Nhật tham chiến. Tojo nói, ông không muốn bị đưa ra trước tòa, nơi mà « người chiến thắng sẽ xét xử kẻ chiến bại ». Shimomura bảo ông : Cách tốt nhất để bảo vệ Thiên Hoàng là Tojo hãy nhận lãnh trách nhiệm trước công chúng và khuyên Tojo nên nghĩ lại ý định tự xử.
Tojo có thể sẽ thoát được bản án của Đồng minh nêu ông biết được rằng họ cũng phân vân không biết phải quyết định thế nào đối với ông, Hơn hai tuần trôi qua, nhưng vẫn không thấy họ đã động gì tới số phận của ông. Tojo nghĩ rằng đầu sao đi nữa, chắc bạn bè ông hiện đang còn tại chức trong Chánh phủ thế nào cũng biết trước và cho ông hay. Nhưng theo lời thuật lại của bà Tojo, thì lúc đó gia đình bà vẫn sống bình thản không có chuyện gì xảy ra.
Tuy nhiên có nhiều nguồn dư luận về phía dân chúng Nhật nổi lên bất lợi cho Tojo càng ngày càng mạnh, khiến Chánh phủ Nhật cảm thấy lo ngại cho ông. Họ không phản đối ông về tội gây ra chiến tranh. Nhưng họ lên án Tojo về việc không chiến thắng được địch quân. Các phần tử quá khích có thể mưu toan ám sát ông. Theo lời thuật lại của Takamatsu, một ký giả của báo Mainichi lúc đó thì Bộ Nội vụ đã dự định một kế hoạch đưa ông đi khỏi Tokyo một cách bí mật.
Vỉ sợ đánh động dư luận lúc đó đang chú ý nhiều tới Tojo, nên Bộ Nội vụ định mượn xe của Hãng Thông tấn Domei bí mật đưa ông tới nhà ga Ueno ở ngoại ô Tokyo Và từ đó, ông sẽ đáp xe lửa về nhà vợ ông ở Kyushu.
Nhưng sau đó kế hoạch này không thành vì Bộ Tư lệnh chiếm đóng Mỹ bắt đầu có những hành động và quyết định đối với Tojo. Mở đầu là cuộc viếng thăm của một số ký giả Tây phương. Họ đi xe tắc xi với một thông dịch viên tới thăm ông. Tướng Tojo tiếp đãi họ một cách lịch sự, mời mọi người ngồi trên ghế đá ờ ngoài vườn, vừa hút thuốc vừa nói chuyện. Lúc đó ông mặc quần cụt, da đen xậm vì cả ngày chăm chú trồng rau ngoài vườn. Các ký giả nhận thấy ông cố gắng giữ vẻ bình tĩnh bề ngoài, nhưng bên trong hơi bối rối. Một vài nhà báo xưa nay vẫn nghe phong phanh ông giống Thành Cát Tư Hãn của Mông Cổ, nhưng nay gặp Tojo, họ thấy ông ăn nói hiền lành và bình thản : « Tôi không thể tuyên bố gì liên quan tới chánh trị hoặc chiến tranh, vì lúc này tôi đã về hưu và chỉ còn là một nông dân. Tuy nhiên tôi tin cuộc chiến Nhật Bản đã tham dự là đúng, và tôi hoàn toàn lãnh mọi trách nhiệm. Có thể nước các ông sẽ không đồng ý như vậy, nhưng sau này lịch sử sẽ phê phán. » Tojo không nhận ông là một tội phạm chiến tranh, vì theo ông, vấn đề đó chỉ căn cứ vào việc chiến thắng hay chiến bại của nước đã tham chiến.
Tojo biết rằng cuộc thăm viếng của các nhà báo Mỹ là một báo hiệu cho những hành động của Đồng minh sắp diễn ra đối với ông. Ông dành thì giờ nghỉ ngơi và viết chúc thư. Trong đó, Tojo yêu cầu đám tang của ông được tổ chức giản dị tại Kyushu. Tuy nhiên, trường hợp quân chiếm đóng đòi, thì ông cũng bằng lòng để Chánh phủ giao xác ông cho họ. Ngày 10 tháng Chín, ông ngồi vào bàn dùng viết lông viết những lời di chúc cuối cùng. Ông cầu xin Thiên Hoàng tha tội vì sự chiến bại nhục nhã do ông gây ra cho đất nước. Tojo nói : «Thần xin lấy cái chết để đền tội với Bệ hạ, dân tộc, và các chiến sĩ. Hướng về Hoàng cung, Thần xin cầu chúc Bệ hạ và dân tộc Nhật Bản muôn đời thịnh trị». Ông mong mỏi sau khi chết, hồn ông sẽ theo phù hộ cho Tổ quốc được thái bình và thịnh vượng.
Hôm sau, trong lúc bà Tojo đang tiếp vợ của ông Chỉ Huy trưởng Hiến Binh Kempeitai trước kia đem biếu ông ít bánh, thì mọi chuyện xảy tới. Lúc đó ông vừa ăn cơm trưa xong và đang ở trong thư phòng. Bà Tojo vừa để bánh lên mặt bàn và định pha trà mời khách thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Bà kể lại :
« Một cảnh sát viên cho tôi hay, bên ngoài có chuyện lộn xộn. Tôi liền vô thư phòng báo cho Tojo. Nhưng Tojo bảo tôi phải đi về Kyushu ngay. Vâng lời, tôi xách giỏ và nón đi ra. Trước khi đi, tôi còn dặn ông hãy bảo trọng thân thể và giữ bình tĩnh ».
« Lúc đó trong nhà có viên cảnh sát quen Hatakeyama và một Hiến binh tên là Kakiuchi. Tôi dặn họ săn sóc ông. Nhưng hai người cho tôi hay ông đuổi họ ra và khóa cửa lại».
« Tôi đi vòng lối sau ra đường, Lúc đi ngang nhà tôi thầy có bốn năm chiếc xe Jeep và biết rằng mọi chuyện bắt đầu xảy ra. Cảnh tượng càng lúc càng trở nên hồi hộp và tôi cảm thầy không thể nào bỏ đi lúc này được. Vòng qua phía cổng sau của nhà bác sĩ Suzuki; tôi vô nhà ông và đứng ngó qua cửa nhà mình. Nhiều lính từ trên xe Jeep bước xuống. Có lẽ đó là quân cảnh. Họ tiến tới gõ cửa phòng khách, nhiều người khác đứng ở ngoài vườn ».
« Nhà tôi mở cửa sổ/ hỏi những người đang đứng, có ai nói được tiếng Nhật hay không ? Một người trong bọn tiến ra. Ông hỏi y những ngươi này là ai, tới có mục đích gì. Hắn cho biết, họ là lính Mỹ, tới để mời ông đi. Tojo hoi trát đòi. Họ trình ra. Ông mỉm cười, nhưng hình như gương mặt có nhiều nét lo lắng. Sau khi trao đổi vài câu nữa, ông đóng cánh cửa sổ lại và sau đó chừng một phút, tôi nghe một tiếng súng nổ. Quỳ xuống đất tôi lâm râm cầu nguyện cho ông. Chắc lúc đó ông đau đớn nhiều lắm. Sau này tôi được viên cảnh sát kể lại những chuyện xảy ra bên trong.
« Vừa nghe tiếng súng nổ, lập tức MP phá cửa thư phòng xông vô và thấy Tojo ngồi ngã người trên ghế, mặt nhìn thẳng về phía trước. Bộ quân phục vẫn treo trên giá. Ông mặc quần áo thường, đã tự bắn vào tim.
« Hatakeyama vội vàng chạy lại cạnh Tojo và thấy mồ hôi ông ra ướt cả trán, máu đó thẳm ướt một khoảng áo ở ngực. Ông kêu khát. Hatakeyama vội vàng chạy đi lấy một ly nước đem tới. Ông uồng hết và xin thêm. Anh ta đem ly nữa tới, nhưng một người Mỹ ngăn lại, ra hiệu bảo làm vậy không tốt, và họ vội vã đi tìm bác sĩ. Tôi thấy một chiếc xe Jeep phóng đi, và sau này được biết họ đã đưa ông tới bệnh viện Ebara.
« Sau đó bà bác sĩ Suzuki cho tôi hay, lính Mỹ có thể tới xét nhà bà. Tôi không muốn để bà phải lo lẳng, nên vội vàng tới ở nhờ nhà họ hàng tại Tsurumaki ».
Một ký giả Mỹ sau này thuật lại, khi nhìn thay cảnh tướng Tojo tự tử trong thư phòng, một sĩ quan Mỹ vội la lên : «Không được để tên khốn đó chết. Phải bắt sống y». Tojo bị chảy máu rất nhiều nhưng có điều lạ là ông vẫn còn sống. Ông cố gượng nói những lời cuối cùng với một ký giả Nhật. Ông này liền dịch lại cho các báo Mỹ : «Bảo với MacArthur đừng hành hạ xác tôi. Tôi yêu cầu được đối xử như mặt chiến sĩ.» Một bác sĩ người Nhật xem vết thương của ông và tuyên bồ không thể cứu được nữa, mặc dù viên sĩ quan Mỹ ra lệnh cho ông ta phải cố gắng cứu sống Tojo. Quần áo Tojo bê bết máu. Các phóng viên nhiếp ảnh liên tiếp chụp hình ông.
Có lẽ điều khiến Tojo tức giận nhất là ông đã được một bác sĩ quân y Mỹ cứu sống. Bác sĩ Johnson tới cùng với xe cứu thương. Với thói quen nghề nghiệp, lập tức ông bắt tay ngay vào Việc cứu chữa nạn nhân. Sau khi xem xét vết thương, ông liền cho truyền máu và chích một mũi morphine. Tojo lần lần tỉnh lại và sau đó được đưa ngay vô nhà thương. Tại đây ông được tiếp tục truyền thêm máu của Mỹ vào người và chích thêm penicilline. Sau mấy ngày sống trong tình trạng nguy ngập, cuối cùng Hideki Tojo đã được cứu sống, cho tới ngày ông bị xử tử. Khi tỉnh lại ông luôn luôn đòi phải được chết.
Dư luận dân chúng Nhật chỉ trích Tojo bắt đầu từ lúc Saipan thất thủ. Bây giờ những lời chỉ trích đó đã lên tới độ cao nhất. Mọi người đều nguyền rủa ông là nguyên nhân gây ra sự bại trận nhục nhã của nước Nhật. Ký giả Tiltman của một nhật báo Mỹ lúc đó viết: «Nước Nhật đang cần có một con vật tế thần, và chắc chắn Tojo phải đóng vai đó». Nhiều người gọi ông là «Thằng ngu xuấn». Một vở kịch được diễn trên sân khấu ở Tokyo để chế diễu ông. Trong đó có cảnh một sĩ quan hầu cận trình cho iTojo coi một báo cáo nói mười bảy chiến hạm Nhật vừa bị đánh chìm. «Tojo» thản nhiên ra lệnh : «Đổi lại là mười bảy tầu Mỹ, và làm bản tin cho phổ biến ngay.» Khi tin Tojo tự tử tung ra, nhiều thơ từ đã được gởi tới cho bà Tojo. Có những lá thơ an ủi, chia buồn với bà, nhưng phần nhiều là nhục mạ và xỉ vả. Chẳng hạn có thơ đề nghị sẽ gởi biếu nhiêu cỗ quan tài cho tất cả mọi người trong gia đình ông và nói: «Các người nên bò vô trong quan tài đó mà chết phứt đi cho rồi».
Một luật sư danh tiếng Nhật biện hộ cho Tojo và theo ỏng ta thì « Tojo chính là người đích thân chịu trách nhiệm về chiến tranh. » Không những dư luận chỉ trích ông về tài lãnh đạo, mà họ còn gán cho ông cả tội tham những, hối lộ, và cho rằng ông đã nhận tiền của những nhà tải phiệt và kỹ nghệ. Sau này một ủy ban điều tra đã chánh thức xác nhận không hề có chuyện đó.
Thêm vào đó nhà văn Shiro Ozaki còn viết một cuốn: sách nói là trong lúc chiến tranh đang ở vào giai đoạn tuyệt vọng nhất trong năm 1944, Tojo vẫn dấu một vũ nữ trẻ đẹp tại khách sạn Sagano để cùng với cô này bí mật hú hí với nhau. Bà chủ nhà hàng Sagano đã cho chuyện đó là hoàn toàn bịa đặt. Bà nói : « Tojo không phải là loại người như vậy.»
Tojo đã bị dân chúng Nhật nguyền rủa. Họ cho là ông giả vờ tự tử, cố tình bắn sai trái tim để sau này được xét xử khoan hồng. Báo chí Tây phương, khi tường thuật về việc ông tự tử không thành, cũng tỏ ý chế diễu, cho là ông sẽ bị xét xử về hai tội : gây ra chiến tranh và tự tử không chết. Sau này có thành ngữ : « Mầy là đồ Tojo, tự từ cũng không chết. »
Nhưng ông Kimpei Sheba, chủ bút một nhật báo, thì lại tìm cách minh oan cho Tojo. Ông nói : « Trước đây tôi từng bị Hiến binh Kempeitai bắt giam vì tình nghi là thân Mỹ. Tôi rất oán hận Tojo. Nhưng sau khi điểu trạ về việc tự tử không chết của ông, tôi nhận thầy viên đạn chỉ cách trái tim một sợi tóc. Sở dĩ có chuyện đó là vì vết mực làm dấu vị trí trái tim của ông đã bị nhích lên do cứ động khi ông thở. Đó hoàn toàn là một chuyện rủi ro, chớ không phải ông cố tình bẳn trệch ». Shiobara, một vị luật sư biện hộ tại tòa án quân sự quốc tế xử tội phạm chiến tranh cũng có lập luận tương tự : Sự rủi ro này, theo ông, thường xảy ra đối với nhiều người muốn tự từ. Sự kiện là nếu không nhờ tài cứu chữa hữu hiệu kịp thời của bác sĩ Johnson, thì Tojo đâu còn sống.
Theo giải thích của bà Tojo thì sở dĩ viên đạn đi sai như vậy là vì ông đã cầm súng tay trái để bắn vô trái tim ở bên trái lồng ngực, ông là người thuận tay trái.
Cũng có người chỉ trích Tojo là không thực tâm muốn tự xử. Bằng cớ là tại sao ông không dùng kiếm mố bụng như các tướng lãnh khác ? Theo lời giải thích của bà Tojo thì trong phòng ông lúc nào cũng có sẵn hai thanh kiếm, một dài, một ngắn, mà chính ông đã sắp sửa như để dành riêng cho cái chết của mình. Nhưng bà không hiểu được lý do tại sao ông lại dùng súng. Những người chỉ trích ỏng lập luận rằng vì chủ ý dùng súng và không muốn chết, nên ông mới hỏi bác sĩ chỉ cho vị trí của trái tim.
Sự thực là Tojó quả tình chưa muốn chết thực. Ông muốn sống để được ra trước tòa khai nhận mọi trách nhiệm về chiến tranh để bảo vệ cho Thiên Hoàng khỏi bị liên lụy. Sau đó ông định sẽ dùng kiếm tự xử theo nghi thức thần đạo Hara-kiri. Tuy nhiên, ông lại sợ bị bắt và sợ bị làm nhục. Điều ông lấy làm ghê sợ nhất là « Bị bắt nhốt vô chuồng và gởi về Hoa thịnh đốn.» Chính vì vậy mà ông phải đề phòng một cách tự tử thứ hai mà súng lục. Phương tiện này, ông sẽ xử dụng khi bị bắt bất ngờ, không có thời giờ để dùng tới kiếm. Có lẽ hôm đó, khi thấy quân cảnh Mỹ và các phóng viên báo chí kéo tơi một cách ồn ào bất ngờ quá, nên ông bị xúc động và đã dùng súng thay vì dùng kiềm. Sau này tại nhà tù Sugamo, ông cố nói với bà Tojo . « Đối với một Tướng lãnh Nhật, họ không thể mời bằng phương tiện võ lực như vậy. » Một điều chắc chắn là Tojo bị giằng co giữa hai ý tưởng : Một đàng muốn sống để khai những lời nhận lãnh trạch nhiệm thay cho Nhật Hoàng trước tòa án. Đàng khác ông muốn chết trước khi bị đưa ra tòa xét xử một cách nhục nhã trong tay của những kẻ chiến thắng.
Đêm hôm đó, sau khi chồng bị đưa đi rồi, Bà Tojo cho là ông đã chết và quỳ cầu nguyên cho ông suốt đêm tại nhà một người bạn. Nhưng sáng hôm sau, nghe tin đài phát thanh loan báo Tojo đã được cứu sống, bà càng cảm thầy thương chồng hơn. Bà nghĩ rằng : «Có lẽ như vậy ông còn đau khố hơn là cái chết» Bà ước ao : «Phải chi lúc này có người nào cho ông một liều độc được, ông sẽ cảm thây đỡ khổ hơn».