Tojo Người Hùng Thái Bình Dương

Lượt đọc: 1307 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG IX

Trong lúc đạo quân Kwangtung cướp chánh quyền tại Mãn Châu thì Tojo đang làm việc tại Bộ Tư Lệnh ở Tokyo. Ông cho đó là hành động riêng của nhóm quân nhân ở hải ngoại và không hề bàn tới các khía cạnh chánh trị. Đối với Tojo chỉ có công việc bổn phận hàng ngày là điều quan trọng hơn cả. Ông không hề tuyên bố gì về chánh trị cho tới lúc được bổ nhiệm vào chức Trưởng phòng Tổng Vụ của quân đội. Đây là một phòng lập ra để lo các việc giao tế liên hệ tới quân đội, và lên tiếng trình bày quan điểm của quân đội đối với những biến cố xảy ra hàng ngày. Quân đội quan tâm đến mọi vấn đề như trong một tờ truyền đơn của quân Nhật đã nói : « Chiến tranh là cha đẻ ra sáng kiến, và mẹ sanh ra văn hóa. »

Khi nhận lãnh chức vụ này, Tojo được giao cho nhiệm vụ công bố lập trường của quân đội đối với mọi biến chuyển trên thế giới mà quân đội quan tâm đến. Ông nhận thấy các vấn đề liên quan tới quân đội rất rộng lớn. Nhưng với tánh làm việc hăng say và chăm chỉ, Tojo đã nắm vững mau lẹ và thấu triệt mọi chuyện.

Chắc chắn trong thời gian giữ nhiệm vụ này. Tojo đã có dịp tìm hiểu về những vần đề rộng lớn, và những kiến thức đó giúp tạo ra những quan điểm của ông. Nhưng các ý kiến riêng đó, ông không bao giờ có dịp nói ra. Bởi vì lúc này ông là phát ngôn viên của quân đội, dĩ nhiên không thể nào tuyên bố về những ý tưởng cá nhân của mình, mà không bị hiểu lầm đó là lập trường chung của quân đội.

Điều tuyên bố ông lặp đi lặp lại trong giai đoạn này là vận mạng của dân tộc Nhật trên quần đảo này đã bị đe dọa. Sự ghen ghét của Mỹ, những tham vọng của Nga, và phản ứng mù quáng của Trung Hoa khiến Nhật cần phải luôn luôn cảnh giác để phòng và trông cậy vào sức mạnh của riêng mình.

Lúc này tình hình dần dần trở nên lắng dịu vào khoảng giữa năm 1930. Những hành động của nhóm quân nhân tại Mãn Châu đã được mọi giới mặc nhiên chấp nhặn, coi như chuyện đã rồi. Những hậu quả mà giới chánh trị lo ngại đã không thấy tới. Mỹ và các nước khác tuy có phản đối mạnh, nhưng không làm gì nhiều. Nhật rút ra khỏi Hội Quốc Liên vì bị cơ quan này phản đối hành động chiếm Mãn Châu, nhưng thực ra thì hoạt động của tổ chức, này đã bị tê liệt trước đó kể từ khi Mỹ rút ra. Trung Hoa chỉ được các nước ủng hộ bằng lời nói suông nên không thế làm gì được quân Nhật. Cuối cùng đành rút quân khỏi các tỉnh gần biên giới, để mặc cho Nhật có cơ hội thao túng về cả ba mặt chánh trị, quân sự, thương mại, bành trướng tới tận gần Bắc Kinh.

Tại Nhật lúc này, tình hình đã sáng sủa nhiều so với cuộc khùng hoảng kinh tế năm 1929. Không ai còn tin rằng Nhật đang gặp nguy hiểm. Bá Tước Hayshi nhận định nhiều bước tiến dài đã thực hiện được kể từ cuộc chiến tranh Hoa - Nhật năm 1895. Dù sao nước Nhật giờ đây cũng đã trở thành một nước kỹ nghê tần tiến. Ngoại trừ các thôn ấp hẻo lánh, xa xôi, dân chúng Nhật tại những vùng đông đảo đã có một mức sống ngang hàng với các nước Tây phương. Những nơi dù hẻo lánh nhất cũng đều có điện. Tuy nhiên Nhật vẫn chưa so được với các quốc gia tiên tiến Tây phương. Vì những phát triển kinh tế dựa vào kỹ nghệ chưa được đồng đều. Nhiều nơi dân quê còn đói khổ, không tiến lên được và phải chịu thuế nặng. Nhưng dân Nhật thường lấy làm hãnh diện khi so sánh họ với đa số dân của các nước Á châu khác, nơi thì bị đô hộ, nơi thì nghèo đói cùng cực hơn họ nhiều.

Sự phát triển của Nhật theo nếp sống Tây phương không làm cho mọi người đều hài lòng. Có nhiều chuyện cửa Tây phương đã du nhập vô Nhật khiến những người quan tâm đến truyền thống văn minh của dân tộc cho là nguy hiểm. Vào cuối năm 1920 và đầu năm 1930, người ta thấy xuất hiện trong đám thanh niên nam nữ Nhật những nếp sổng được mệnh danh là « tình ái, phóng túng, vô nghĩa. » Chẳng hạn đám con gái mới được gọi là moga, do chữ Modern garu, thường mặc váy ngắn cũn cỡn, quần áo lòe loẹt, môi son má phần, tóc hót ngắn, cùng với đám con trai mobo do chữ Modern boya, cũng ăn mặc lập dị, dắt tay nhau đi ngoài phố hôn hít theo kiểu các tài tử trên màn ảnh vừa mới được nhập cảng.

Ngoài những chuyện tình ái phóng túng, vô nghĩa, thanh thiếu niên Nhật còn say mê những loại âm nhạc Tây phương như Jazz, các kiểu « sô » như Mon Paris. All Girl Troupes được Takarazuka đưa lên sân khấu. Ngoài ra đám thanh thiếu niên Nhật cũng khoái nhảy đầm, thích phim Charlie Chaplin, nhạc tango Argentine và những bài ca ngoại quốc khác, tranh, tượng ngoại quốc cũng được ưa chuộng. Tệ hại hơn nữa là bọn thanh niên mệnh danh là Marx boaya, bọn này để râu tóc bờm sờm, bù xù, mặc đồng phục, đội nón lưỡi trai với đầu óc chứa đựng nhiều tư tưởng cấp tiến

Nhóm thứ nhất chủ trương chánh phủ đó là một chánh phủ quân sự hợp với nhân dân tạo ra trong một phương thức độc đảng và dùng chiến tranh làm phương tiện phát triển kinh tế. Giống như hầu hết các sĩ quan cao cấp khác, Tojo ủng hộ nhóm này. Nhóm thứ hai do Tướng Araki cầm đầu. Ông ta là một thứ ái quốc quá khích, trước đây từng làm Tổng Trưởng chiến tranh, và được coi là con người hét ra lửa. Chủ trương của nhóm này là lập một chánh phủ mạnh, xóa bỏ hẳn các đảng phái chánh trị, các công ty thương mại lớn, không để cho những tổ chức thối nát đó ảnh hưởng tới chánh trị và đường lối của chánh phủ. Chánh phủ này sẽ có sứ mạng bành trướng Đế quốc Nhật, đặt tin tưởng vào một sứ mạng linh thiêng của dân tộc Phù tang. Nhổm này được các chánh khách ái quốc quá khích và đám sĩ quan trẻ nhiệt liệt hoan nghênh. Và dĩ nhiên, khối cần nói ai cũng biết, cả hai nhóm trên đều tuyệt đối trung thành, phục vụ cho Thiên Hoàng,

Những âm mưu tiêu diệt đảng phái chánh trị để thành lập chính phủ quân nhân không hề được ai biết tới, cho tới tác xảy ra vụ ám sát Thủ tướng dân sự chủ trương ôn hòa Hamaguchi. Sau đó, đảng Hẳc Long thi hành một loạt các cuộc ám sát và khủng bố khác. Bác sĩ Okawa và Đại tá Hashimoto từ Mãn châu trở về nước lập kế hoạch thực hiện một loạt khủng bố vào ngày 20 tháng 3 năm 1932, nhằm đưa Tổng Trưởng chiến tranh là Tướng Ugaki lên cầm đầu chánh phủ, nắm chánh quyền. Tham dự vào âm mưu ngày 20 tháng 3 này còn có Tướng Sugiyama, Thứ trưởng bộ chiến tranh và Tướng Koiso, Trưởng phòng Tổng vụ Lục quân. Theo kế hoạch này thì những cuộc bạo động, biểu tình sẽ được tổ chức khắp nơi, những người nghe diễn thuyết được uống rượu sake khỏi trả tiền. Sau đó đoàn biểu tình sẽ tới bao vây Thượng viện. Để bảo vệ cho Thượng viện, quân đội sẽ tới bao vây xung quanh tòa nhà này. Cuối cùng Tướng Koiso hoặc Tatekawa sẽ xuất hiện để yêu cầu toàn thể nội các từ chức để vãn hồi trật tự. Những giai đoạn chuẩn bị cho âm mưu này đã được những sĩ quan trẻ tham gia hăng hái trong thời kỳ Tướng Ugaki, Tổng trưởng Chiến tranh, phải nghỉ dưỡng bệnh từ năm 1931. Tướng Ugaki hầu như không biết gì về âm mưu này, cho tới lúc ông gặp Bác sĩ Okawa theo lời yêu cầu của Tướng Koiso. Trong cuộc gặp gỡ này, Ugaki chỉ cho Okawa biết là một quân nhân, ông không thể tham dự vào các hoạt động chánh trị, mặc dầu ông nhận thấy các đảng phái chánh trị nhiều khi đã tỏ ra không theo đúng đường lối của dân tộc. Okawa cho rằng Tướng Ugaki có cảm tình với âm mưu của mình. Nhưng trong lần tiếp xúc vào đầu tháng Ba năm 1932, Ugaki đã tỏ ra dè dặt. Ông ra lệnh cho Tướng Sugiyama và Koiso không được dính líu vào những âm mưu đó Đại tá Nagata không thành công trong việc thuyết phục những sĩ quan lục quân tham dự. Nhất là Tướng Mazaki, Tư lệnh Sư đoàn I, dọa sẽ chống lại bất cứ âm mưu đảo chánh nào, dù người cầm đầu là ai và ở cấp bậc nào.

Từ đó Nagata thâm thù Tướng Mazaki. Thế là âm mưu đảo chánh vào tháng Ba năm 1932 không thành. Một điều được tiết lộ trong cuốn sách nhan đề Ẵm mưu tại Mukden, tác giả Yoshihashi cho rằng chính Hideki Tojo là một trong những người ủng hộ Nagata. Điều đó nếu có cũng không lạ, vì hai người vốn là bạn học cùng khóa với nhau tại Trường Tham mưu, và hơn nữa, lúc đó Tojo lại làm việc chung một sở với Nagata tại văn phòng Tổng vụ lục quân. Không biết có dính líu vào âm mưu đó hay không, nhưng có điều là kể từ đó, tuyệt nhiên người ta không thấy Tojo tham dự vào bất cứ hoạt động chánh trị nào nhằm lật đổ chánh phủ. Vụ âm mưu trước đây trong đám hỏa mù của chánh trị và các âm mưu, người ta cũng chỉ căn cứ vào suy đoán mà cho rằng Tojo có tham dự, nhưng thực ra không thấy bằng cớ nào rõ rệt về điều đó. Âm mưu bất thành trên đây khiến các sĩ quan thuộc lớp đứng tuổi từ nay đè dặt không để cho các sĩ quan thuộc nhóm quá khích của Tướng Araki giữ những chức vụ liên quan tới chánh trị tại Bộ chiến tranh hay trong Nội các nữa.

Đại tá Hashimoío và Bác sĩ Okawa thất bại với âm mưu tháng Ba, họ lại định tổ chức một âm mưu khuynh đảo chánh phủ khác diễn ra vào tháng 10 năm đó. Lần này kế hoạch được hoạch định tỉ mỉ để quét sạch các Tổng trưởng quan trọng trong chánh phủ và đưa Tướng Araki lên cẩm đầu Nội các. Nhưng một lần nữa, âm mưu lại bị bại lộ, nguyên do cũng vì những hành động hấp tấp, thiếu kín đáo của Bác sĩ Okawa. Trước ngày khởi sự, các sĩ quan tham dự đều bị bắt hết. Tuy nhiên họ chỉ bị đổi đi xa khỏi Tokyo, mà không hề bị đưa ra tòa.

Bọn quá khích thất bại trong âm mưu đảo chánh hai lần, họ cay cú và quyết định lập một danh sách thủ tiêu dần những nhân vật họ cho là nguy hiềm cho quốc gia. Một danh sách thật dài nhiều thương gia, nhân viên chánh phủ, chánh khách bị họ cho vô sổ đen. Mở đầu loạt ám sát kề từ năm 1932 là cái chết của Inoue, một cựu Tổng trưởng, và viên giám đốc của Kỹ Thương Đế quốc Ngân hàng Mitsui là Baron Dan. Cựu Thủ tướng Inukai, bảy mươi lăm tuổi đứng ra cầm đầu một cuộc hòa giải với Trung Hoa. Sau nhiều lần bí mật tiếp xúc với các viên chức người Tàu, ông đã xin Nhật Hoàng ra lệnh cho quân đội giới hạn mọi hoạt động xô xát trực tiếp ở biên giới. Nhưng sau đó, ông bị ám sát và công cuộc vận động này bị bỏ dở. Cũng trong thời gian này bom nổ tứ tung, những cuộc ám sát và khủng bố xảy ra khắp nơi do những nhóm quá khích thực hiện. Trạm cảnh sát, ngân hàng, tư dinh viên chức chánh phủ, trạm điện đều bị nhóm này đặt bom. Nhưng sau đó bọn ám sất bị bắt hết, kể cả Bác sĩ Okawa, và tất cả chỉ bị tù, chớ không có án tử hình nào.

Việc dung tha các sĩ quan trong âm mưu đảo chánh tháng Ba và tháng Mươi khiến cho dư luận sợ rằng những rối loạn trên đây rồi sẽ đưa tới việc quân đội chuẩn bị lên nắm chánh quyền. Các Tướng lãnh cao cấp cũng luôn luôn cho rằng hành động của nhóm sĩ quan trẻ tuy đáng tiếc, nhưng chỉ là biểu lộ của tinh thần yêu nước tích cực. Nguyện vọng của họ là muốn được thấy đất nước thoát khỏi những đe dọa của các phe nhóm chánh trị, và muốn có một sự liên kết chặt chẽ giữa nhân dân và quân đội để đưa Tổ quốc tới những chiến thắng vinh quang. Lúc này cả hai phe Tướng lãnh đều muốn lợi dụng sự hăng say của các sĩ quan trẻ, quá khích. Trò chơi nguy hiểm trên đây đã chấm dứt vào tháng 8 năm 1935, với nhũng hậu quả tai hại cho cả hai phe.

Lúc này Hideki Tojo đã rời văn phòng Tống vụ Lục quan, đi chỉ huy một Trung đoàn ở miền Nam. Bạn thân của ông, Tướng Nagata vẫn còn ở lại đó. Vào tháng 11 năm 1934, quân cảnh đột nhiên bắt giữ năm, sáu sĩ quan Bộ Binh và buộc tội họ âm mưu ám sát các chánh khách. Những ngươi này bị đem ra xử kín tại một Tòa án mặt trận. Nhưng vào khoảng giữa tháng Năm, những người này lại đột nhiên được thả một cách bí mật và được miễn tố. Hình như Tướng Mazaki đã can thiệp vào việc này. Lúc đó ông đang làm Tổng cục trưởng Tổng cục quân huấn. Õng có cảm tình với phe sĩ quan trẻ của Tướng Araki.

Tháng Tám năm đó, Tướng Mazaki bắt buộc phải từ chức. Hình như Bộ Tổng Tham mưu không bằng lòng về việc các sĩ quan trẻ quá khích được tha. Một Tướng khác thuộc phe Tướng lãnh già được cử thay thế Mazaki. Mặc dầu người yêu cầu ông từ chức là Tổng trưởng chiến tranh, Tướng Hayashi, nhưng Mazaki nhất định cho rằng kẻ hạ ông chính là Tướng Nagata, người đã thù ông từ trước kia,

Ngày 12 tháng Tám, một sĩ quan dưới quyền Mazaki vả thuộc phe sĩ quan trẻ là Trung tá Aizawa bị tình nghi có dính vào âm mưu đảo chánh và bị thuyên chuyển đi xa, Ông này trước khi lên đường, xách kiếm tới nhà Tướng Nagata và hạ sát ông ta.

Việc này gây xúc động cho các sĩ quan thuộc phe già. Hộ thấy nhóm sĩ quan trẻ quá khích không những nhằm vào các chánh khách, mà bây giờ lại còn thù tiêu luôn cả những chiến hữu của họ nữa. Khổ hơn nữa, là chính Nagata: trước đây từng là người bênh vực hành động của nhóm sĩ quan trẻ này, cho rằng chỉ vì lòng ái quốc mà họ đã hành động như vậy. Sau vụ ám sát Nagata thì không còn chuyện tha thứ như vậy nữa. Aizawa đã bị xử và mặc dầu nhiều người có cảm tình bênh vực, ông ta vẫn lãnh án tử hình.

Nagata chết, Tojo mất một người bạn thân, Chính Nagata là người vẫn tin rằng sau này Tojo sẽ tiến xa trong đời binh nghiêp. Sau cái chết của Nagata, nhiều biến cố dồn dập xảy tới khiến Tojo tiến xa hơn những dự đoán của bạn ông trước đây, Trong lúc vụ án Aizawa đang tiến hành thì các Tướng lãnh cao cấp đã siết chặt kỷ luật của quân đội. Nhiều sĩ quan khác trong nhóm trẻ quá khích bị thuyên chuyển khỏi Thủ đô. Những đơn vị bị coi là có nhiều thành phần sĩ quan này bị đưa đi phục vụ ở ngoại quốc. Hideki Tojo lúc này tỏ ra đắc lực và được tin tưởng nên đã thăng Thiếu Tướng và được giao một nhiệm vụ quan trọng nhất của quân đội. Tháng 10 năm 1935, ông xuống tàu đi chỉ huy một đạo quân ở Mãn châu. Đạo quân này về sau trở nên danh tiếng và được đặt tên là Kempeitau

« Lùi
Tiến »