Tojo Người Hùng Thái Bình Dương

Lượt đọc: 1311 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XIII

Tuy không có bằng cớ chứng minh, nhưng rất có thế Tướng Hideki Tojo đã nhúng tay vào vụ tấn công Trung Hoa tại Bắc Kinh. Trong thời gian làm Tư Lệnh đạo quân Mãn châu, Tojo đã nhiều lần cho thấy cẩn phải tiêu diệt chánh phủ của Tưởng giới Thạch. Trước khi xảy ra vụ tấn công ít lâu, ông có để nghị với chánh phủ ở Tokyo cần phải đánh Trung Hoa để sau đó có thể được rảnh tay lo đối phó với Nga sô. Ông cho rằng việc đó không có gì khó khăn và có thể chiến thắng nhanh chóng. Và giờ đây ông cũng phải cùng với các Tướng lãnh gánh chịu những hậu quả khó chịu, khi thấy quân Trung Hoa chống cự một cách cương quyết và mãnh liệt.

Quân sĩ Trung Hoa lúc này không còn ươn hèn và dễ bị đánh bại như trước kia. Họ chiến đấu với tinh thần hăng say, mới mẻ, chớ không như trước, thường chỉ đánh lấy lệ và sau đó lo di tản. Sự thay đổi nhanh chóng đó khiến Nhật phải đưa tất cả năm sư đoàn tới chiến trường. Tại Tokyo, Tổng trưởng chiến tranh Sugiyama, bất chấp những lời can ngăn của Nội các, khuyên nên giới hạn chiến tranh, cứ việc đổ quân vào và ra lệnh cho Tojo gởi quân từ Mãn châu tới cứu ứng. Tojo đã tự ý hành động từ trước bằng cách đem quân đánh vào sườn những cánh quân Trung Hoa đang đe dọa lực lượng Nhật trong vùng Bắc Kinh.

Đây là lần đầu tiên và duy nhất, Tojo chỉ huy trên chiến trường bằng cách chiếu đúng binh thư trong sách vở, đem quân chọc sâu vào nội địa nước Tàu, để bảo đảm an ninh cho cả vùng Mông cổ. Ông chỉ có mặt tại chiến trường một thời gian ngắn để khuyến khích tinh thần binh sĩ, và sau đó trở về Bộ Tư Lệnh của ông tại Mãn châu để lo đối phó với những bất trắc có thể do Nga sô gây ra. Từ đó, Tojo không còn tham dự vào chiến cuộc tại Trung Hoa nữa, vì hiện tại đã có tới hơn 150.000 quân Nhật đang giằng co với số quân Tàu đông đảo hơn nhiều, nhưng trang bị và huấn luyện còn thiếu sót.

Những lời lẽ tuyên truyền cho chiến tranh một cách cuồng nhiệt được tung ra khắp nước Nhật. Báo chí thuật lại những gương chiến đấu can đảm của các chiến sĩ anh hùng. Đài phát thanh thỉnh thoảng lại ngắt ngang những mục thường xuyên để loan tin chiến thắng từ mặt trận mới gỏi về. Trong khi thế giới được thấy hàng ngày những tin tức, hình ảnh về những hành động tàn bạo của quân Nhật đang diễn ra trên đất Trung Hoa tang tóc, thì dân Nhật lại được tuyên truyền với những chi tiết đầy đủ vể sự tàn bạo của lính Trung Hoa đối với quân đội Nhật. Sự phẫn nộ của dân Nhật dâng cao nhất khi có tin những sĩ quan Nhật bị du kích Trung Hoa giết một cách tàn nhẫn, và tin hai trăm người Nhật, trong đó có cả đàn bà, trẻ con bị quân Trung Hoa giết sạch.

Chánh phủ của Thủ Tướng Konoyc, vì muốn nỗ lực để nắm được thế chủ động, nên đã phải tỏ ra hiếu chiến không thua gì quân đội. Phát ngôn viên Chánh phủ nói tới một trận thử sức cuối cùng với Trung Hoa, và cần phải dạy cho người Trung Hoa một bài học. Thủ Tướng Konoye nói tới vấn đề Trật Tự mới tại Á châu. Lần đẩu tiên ông phải dùng một danh từ do Hitler sáng chế ra : « Phong trào động viên tinh thần quốc gia. Phong trào này, từ lúc được phát động với những hoạt động mở rộng của Hiến binh Kempeitai, đã không ngừng mở những cuộc bắt bớ, ruồng xét để tìm những phần tử có đầu óc nguy hiểm cho quốc gia. Nhiều đảng viên của mặt trận bình dân bị bắt. Những đảng viên cộng sản cũng bị truy lùng gắt gao, mặc dầu các lãnh tụ của họ đã bị bắt hết từ năm 1928.

Chánh phủ Tokyo tưởng rằng với những hành động chạy theo phe quá khích như vậy, họ có thể kiểm soát được những biến cố đang xảy ra tại Trung Hoa. Nhưng sự thực rõ ràng đã được các phóng viên và người ngoại quốc nhận thấy, là đám binh sĩ ngoài mặt trận không kể gì tới lệnh của Chánh phủ. Ở Tiên sơn, nhiều thường dân người Anh đã bị quân Nhật ngược đãi. Họ bị ruồng bỏ và trói tay khi đi qua những trạm kiểm soát. Sự kiện trên làm nổi bật những hành động đã man và vô nhân đạo của quân đội Nhật. Tuy nhiên những hành động như vậy rõ ràng có tác động đánh tan sự kiêu hãnh của người da trắng trước những con mắt của dân Á Đông.

Trong nhiều trường hợp khác, quân Nhật đã đi xa hơn nữa trong những hành động gây hấn với các nước Âu châu. Chiến thuyền của Anh và Mỹ trên sông Dương tử bị phi cơ Nhật tấn công. Chiếc «Panay» của Mỳ bị đánh chìm với nhiều thủy thủ bị thương vong. Sứ thần Anh đi trong xe hơi có dấu hiệu ngoại giao và quốc kỳ, nhưng vẫn bị súng máy bắn bị thương. Chánh phủ Anh của Thủ Tướng Chamberlain lúc này đang bị Đức đe dọa ở Âu châu, nên chỉ phản đồi chiếu lệ. Chánh phủ Mỹ bị dư luận trong nước thúc đẩy tránh xa mọi chuyện lộn xộn ở Á châu, không cho dính líu vào bất cứ cuộc chiến tranh nào tại vùng này, nên cũng chỉ hành động giống như Anh quốc. Tại Tokyo, Thủ Tướng Nhật Konoye nhiều lần lên tiếng xin lỗi hai chánh phủ Anh và Mỹ, và bằng lòng bồi thường mọi thiệt hại. Sau này khi nhắc lại các biến cố lúc đó, Thủ tướng Arh Chamberlain nói: «Lúc đó, chúng ta cẩn nhận định rõ tình hình, để tính toán một phương thức tránh cho người Anh tại Trung Hoa ít bị thiệt hại nhất, sau khi họ đã bị người Nhật ngược đãi và sỉ nhục. Nên nhớ rằng lúc bấy giờ chúng ta chưa có một hạm đội nào ở Viễn Đông đủ sức chế ngự được quân Nhật.»

Vì việc bẳn vào chiến thuyền Anh và Mỹ, và Sứ thần Anh bị tấn công, nhiều sĩ quan Nhật bị gọi về Tokyo. Trong đó có Đại tá Hashimoto, người đã ra lệnh tấn công các chiến thuyền Anh và Mỹ. Nhưng ông ta trở về không có vẻ gì ăn năn, hối hận, ngược lại hăng hái cổ võ mọi người trong việc tiêu diệt các lực lượng Tây phương tại các thuộc địa Á Đông, trước khi quay sang đối phó với Nga sô. Chủ trương này đã được một số sĩ quan công khai hưởng ứng và ủng hộ.

Chiền tranh lan rộng, những cảnh từ biệt giữa binh sĩ và gia đinh tại sân ga, để con em lên đương ra mặt trận, diễn ra khắp nước, Quân nhân trừ bị và tân binh quân dịch bắt đẩu được gọi trình diện. Đồng thời tổn thất chiến trường lên cao, Cảnh những người vợ, người mẹ nhận được chiếc hộp cây bọc vải trắng trong có đựng nắm tro tàn của hài cốt chồng, con cũng là một cảnh tượng thường diễn ra tại hầu hết các gia đình dân Nhật lúc bấy giờ.

Từ Bắc Kinh và Tiên sơn, quân Nhật đánh lên mạn Bắc, sau đó đột nhiên chiến cuộc lại quay lan xuồng phía Nam và chiến trường bùng lên khắp nơi, không còn biết đâu là giới hạn, Cuối cùng, trong một đêm, chiến trận bùng nổ tại thành phố quốc tế Thượng Hải, thay đổi cục diện chiến tranh trong một kích thước rộng lớn và rắc rối.

« Lùi
Tiến »