Sau khi đổi tên Mãn châu thành Manchukuo và đặt một ông Vua bù nhìn, Nhật tưởng rằng có thể biến xứ này thành một nước độc lập. Nhưng sự thực là điều đó không che mắt được ai. Mọi người, kể cả những nước trong khối phát xít, cũng đều biết rằng đạo quân Kwangtung của Nhật, được điều khiển bởi Chánh phủ ở Tokyo, đã chiếm cứ và khai thác vùng đất đó. Những người cai trị thực sự nơi đây là một nhóm doanh thương, tài phiệt Nhật, hợp với những nhân viên dân chính và quân sự. Trung Tướng Itagaki, người đã tích cực tham gia vào các biến cố năm 1931, được coi là nhân vật nắm quyển tối cao tại đây.
Khi tới cầm đầu cơ sở Hiến binh tại Mãn châu, Tojo đã tỏ ra là người chỉ biết có công vụ, ngoài ra ông không hề tham gia hay ủng hộ phe nhóm chánh trị nào. Đạo quân Hiến binh Kempeitai của ông chỉ có mục đích duy nhất là duy trì an ninh và trật tự tại vùng này. Thực ra, với trách vụ giữ gìn an ninh, Tojo có thể giải thích rất rộng cho quyền hành của ông. Tại Bộ Chỉ Huy của ông, được đặt trong một tòa nhà có tường gạch đổ, Tojo thiết lập đầy đủ các hồ sơ về mọi hoạt động công, tư và lưu ý theo dõi những hành vi có thể đe dọa quyền hành tại đây. Điều đó không có nghĩa là Tojo đã thiết lập một thứ cảnh sát đặc biệt như kiểu của Himmler tại Đức. Tuy nhiên tại một xứ đầy những âm mưu hàng ngày như Mãn châu, và vấn đề an ninh trở thành mối quan tâm hằng ngày, thì việc biến đoàn Hiến binh Kempeitai thành một tổ chức cảnh sát là điều không thể nào tránh được. Ngay tại Tokyo, khi tình thế biến chuyển mạnh, người ta cũng phải lập một đạo quân điều hành và hoạt động tương tự như vậy
Vào năm 1936, những người chán ngán cảnh lố lăng của đám thanh thiếu niên Nhật bắt chước Tây phương được xem một vở tuồng cải lương họ rất thích, đó là tuồng Bốn mươi bảy Hiệp sĩ trung thành. Năm 1701, sứ quân Asano, cai quản vùng Ako, bị những người âm mưu ám hại ông dụ tới Cung điện của Mạc phù và khiêu khích để ông rút kiếm đánh bị thương một nhân vật của Mạc phù là Kira. Vì tội đó, Asano bị tịch thu hết gia sản và xử tù. Bốn mươi bảy hiệp sĩ từ trước tới nay phục vụ cho Asano, bây giờ chủ chết, họ trở nên lang thang, không nơi nương tựa. Thủ lãnh những người này là Oishi liền nghĩ cách trả thù cho chủ. Muốn vậy, ông ta phải nghĩ mưu làm cho kẻ thù tưởng rằng họ sống trong điểu kiện hoàn toàn an ninh, rồi sau đó mới bất thần ra tay. Oishi và các bạn của ông tản mát mỗi ngươi một nơi, làm ra vẻ như hoàn toàn tan rã. Người thì đi buôn bán, người thì làm công. Riêng Oishi, ông giả đò say sưa tối ngày và sống chung với một gái điếm. Trong suốt ba năm trời họ sống khổ sở như vậy đề đánh lừa Kira. Cuổi cùng, vào một đêm giông bão, bốn mươi bảy hiệp sĩ đã bí mật tụ tập và bất ngờ tấn công vào Lâu đài của Kira, giết được ông này. Họ cắt đầu Kira đem tế trước mộ chủ cũ tại đền Sengakuji, sau đó, sứ mạng báo thù coi như đã xong, tất cả các hiộp sĩ đều tự tử bằng cách mổ bụng.
Vở kịch này diễn đi diễn lại được mọi người hoan nghênh nhiệt liệt. Khán giả phần lớn đều xúc động xụt xùi trước cảnh các hiệp sĩ tự vận. Vở bi kịch này phần nào đã nói lên cái triết lý trung thành với vua, trọng danh dự, hy sinh cho lý tưởng, và trở thành hình ảnh khuôn mẫu cho thanh niên Nhật noi theo.
Cảnh bi thảm, bạo hành, quá khích của vở kịch đã được diễn ra thực sự ngay trong thực tại vào sáng ngày 26 tháng 2 năm 1936. Trong đêm đó, binh sĩ của Trung đoàn I sau khi được lệnh thuyên chuyển đi khỏi Tokyo vì bị nghi có dính líu tói các cuộc bạo động, đã bất thần hạ sát một loạt nhiều viên chức chánh phủ và định cướp chánh quyền, Trung đoàn này trước đây đã có lúc do Tojo chỉ huy.
Được cầm đầu bởi các sĩ quan trẻ, người có cấp bậc cao nhất là Đại úy, các binh sĩ Trung đoàn này đã săn đuổi các nạn nhân của họ suốt một đêm. Bọn lính xông vô hạ sát gia nhân, cảnh sát và tất cả những ai cản đường họ. Chúng giết Nam tước Saito, cựu chưởng ấn của Thiên Hoàng, Tổng trướng Tài chánh Takahashi, Đại tá Watanabe, Tổng thanh tra quân huấn. Chúng tấn công tư dinh Thù tướng, Đô Đốc Okawa, giết người em rể ông này, có lẽ vì lầm ông ta với Đô Đốc. Okawa núp dưới gầm bàn nước và sau đó trốn qua cửa sau. Đô đốc Suzuki bị thương nặng, chúng tưởng ông đã chết, nhưng sau đó được cứu sống.
Trong danh sách nạn nhân của chúng còn có cả Quận công Makino, cựu chưởng ấn, và Hoàng tử Saionji, một trong những cố vấn của Minh Trị Thiên Hoàng, còn sống sót. Ông là một nhân viên thuộc cơ mật viện của Minh Trị và đã dự vào những quyết định quan trọng của Thiên Hoàng. Gia nhân và cảnh sát đã liều chết chiến đấu để Quận công Makino trốn thoát. Hoàng tử Saionji, tám chục tuổi, cũng được cảnh sát đem đi trốn ở một nơi an toàn.
Trước khi trời sáng, quân nối loạn đã chiếm xong Bộ Chiến tranh, tư dinh của Thủ tướng, Bộ Tư lệnh cảnh sát, Tòa án, trụ sở Thượng viện, các Bộ Tư lệnh Lục quân, Hải quân và tòa soạn các Nhật báo. Chúng đóng bao quanh Hoàng cung, nói là những binh sĩ trung thành của Thiên Hoàng. Chúng ra tuyên ngôn kêu gọi giải tán Quốc hội, và tố cáo các chánh khách, thương gia, viên chức chánh phủ. Những người này bị buộc tội cản bước tiến của nước Nhật trong việc hoàn thành sứ mạng cao cả. Họ đã lừa dối Thiên Hoàng, và những binh sĩ nổi loạn có bổn phận phải hành động đuổi bọn cố vấn gian giảo đó ra khỏi Hoàng cung.
Những điều tuyên bố đó rất phù hợp với lập trường của các Tướng lãnh vẫn thường nói. Do đó loạn quân hy vọng rồi đây các Tướng lãnh này sẽ theo về phe họ. Bộ chỉ huy của loạn quân được đặt tại khách sạn Sanno. Chúng kêu gọi quân đội các nơi đứng lên hưởng ứng cách mạng, và chờ đợi sự gia nhập của các Tướng lãnh cao cấp. Nhưng sự chờ đợi đó không bao giờ được thỏa mãn.
Nếu các Tướng lãnh có muốn hưởng ứng, họ cũng phải chờ đợi xem tình hình ngã ngũ ra sao. Nhật Hoàng bị đặt trước một tình trạng cấp bách : toàn thể chánh phủ tê liệt, các nhân viên nội các còn sống sót đang phải ẩn núp bên trong Hoàng cung, có binh lính bao vây xung quanh. Thiên Hoàng Hirohito do đó cẩn phải làm một hành động hiếm có : can thiệp vào chánh tình khẩn trương. Ngài cho triệu Tổng trưởng chiến tranh tới và tuyên bố những binh sĩ tự nhận là trung thành với Thiên Hoàng chỉ là loạn quân cần phải bị trừng trị. Đó là quyết định dứt khoát của Thiên Hoàng.
Quân đội từ bên ngoài thủ đô được lệnh tiến vô thành phố. Hải quân đóng trong vịnh Tokyo cũng được đưa vào chiếm đóng các cứ điểm quan trọng, bao vây loạn quân vào một khu. Truyền đơn của máy bay Hải quân rải xuống kêu gọi quân phiến loạn đầu hàng. Các Tướng lãnh tới điều đình khuyên loạn quân đầu hàng và cho họ thời hạn suy nghĩ trong ba ngày. Các lãnh tụ loạn quân được phép tự tử theo nghi thức võ sĩ đạo. Mười tám cỗ quan tài, và mười tám thanh kiếm được gởi vào cho họ.
Ngày 29 tháng Hai, loạn quân hoàn toàn bị thanh toán. Ngoài một số tự tử, những người còn lại đều bị đưa ra tòa quân sự mặt trận. Tuy nhiên chúng tin rằng việc làm của mình là một hành động ái quốc, mặc dầu không được hưởng ứng, nhưng đã gây một tiếng vang tại Thủ đô, và họ hy vọng sẽ được giảm khinh khi ra tòa.
Phiên tòa đã xử kín, tin tức bị kiếm duyệt đối với báo chí cũng như đài phát thanh. Kết quả có mười ba người bị xử tử, mười tám người khác bị tù dài hạn. Những người khác, trong đó có nhiều hạ sĩ quan, bị phạt tù hoặc thuyên chuyển. Có hai mươi sĩ quan bị phạt thuyên chuyến tới Mãn châu. Tại đây họ được đạo quân Kwangtung ờ Mãn châu đón tiếp như những vị anh hùng.