NGẦY 17 tháng 10 năm 1941, Đại Tướng Tojo chánh thức lên nắm giữ chức vụ Thủ Tướng Chinh phủ Nhật bản. Thế là hy vọng mong manh về Hòa bình tại Viễn Đông kể như hoàn toàn tiêu tan. Với một Âu châu khói lửa ngập trời do Hitler đang đốt lên, và quyền hành tại Nhật, một cường quốc số một ở Á châu rơi vào tay viên Đại Tướng, mọi viễn ảnh hòa bình lúc này đã lìa xa Đông Á.
Dư luận tại Hoa Kỳ trước việc Đại Tướng Tojo lên nắm ghế Thủ Tướng tỏ ra thận trọng, vì dù sao những nỗ lực dàn xếp Nhật-Mỹ vẫn còn được duy trì, mặc dầu không có tiến triền. Bình luận của báo chí Mỹ cho rằng Tojo là một người theo « chủ nghĩa quốc gia ôn hòa.», một «sĩ quan chuyên nghiệp của đạo quân Kwangtung», một «Tướng tài», một người «có nhiều tình cảm, tận tụy với binh nghiệp, và những cuộc dàn xếp.» Cuối cùng báo giới Hoa Kỳ kết luận với một vẻ lạc quan giả tạo : «Đây là dầu hiệu chứng tỏ phe quốc gia ôn hòa đã đắc thẳng.» Báo chí Anh, ngược lại không cần dè dặt, nói thẳng rằng Đại Tướng Tojo chính là «Lưỡi hái tử thần», là «con của quỳ Sa tăng », rồi đây sẽ gieo họa cho Viễn Đông, biến vùng này thành một lò lửa địa ngục trong chiến tranh. Một vài tờ báo có khuynh hướng bảo thù dè dặt hơn, cho rằng Đại Tướng Tojo sẽ là «người thi hành các mệnh lệnh của quân đội» trong chánh phủ. Đồng thời cảnh cáo những người nào thường đánh giá quá thấp ông ta.
Báo chí nước Đức chào mừng Tojo là «người Hùng của quân đội Nhật». Có tờ viết rằng Tojo là người chỉ biết có «nhiệm vụ và nhiệm vụ.» ông sẽ lãnh đạo quân đội và nhân dân Nhật làm tròn sứ mạng cao cả tại Đông Á. Chính Thủ Tướng Konoye trước đây, trong lúc lèo lái con thuyền quốc gia, đôi khi cũng phải nhờ cậy tới tiếng nói oai quyền và truyền cảm của Tojo mới giữ được đúng đường lối của quốc gia.
Các nhà bình luận của báo chí Nhật lúc này không còn được tự do, chỉ viết những gì theo ý chánh quyền, đưa ra vài nhận định qua loa hỗ trợ đường lối mạnh của tân Nội các. Theo những lời nhận định này thì Tojo sẽ lãnh đạo Chánh phủ đưa Nhật Bản tới địa vị vững chắc hơn. Tướng Tojo tin tưởng rằng toàn thể lực lượng quốc gia sẽ đồng loạt tiến lên trong chiều hướng do Chánh phủ đề ra. Sự lãnh đạo cương quyết của ông cũng là dấu hiệu báo trước sự vùng lên của quốc gia Nhật và sẽ gây xúc động lớn cho những nước đối thủ của phe Trục. Hãng Thông tấn nhà nước Nhật đưa ra một bản tin với những lời lẽ hoàn toàn bất lợi cho việc mưu tìm hòa bình vào những giờ chót trước chiến tranh : «Chánh phủ của Đại Tướng Tojo sẽ lãnh đạo quốc gia tiến tới hòa binh hoặc chiến tranh.» Bản tin cũng nói tới cuộc đối phó với Mỹ trong năm mươi ngày qua. Nhưng tệ hại cho việc cứu vãn hòa bình hơn cả là những lời lẽ tuyên truyền sách động của tờ Nhật bản Thời báo, với những câu như : «Nhật Bản đang lâm nguy trong vòng vây càng ngày càng chặt của các cường quốc thù nghịch,» và rằng Chánh phủ do một vị Đại Tướng cầm đầu trong lúc này thực là hợp thời, hợp lý.
Với những lòi lẽ hiếu chiến và bầu không khí rộn ràng lúc đó, không ai còn nghi ngờ gì về việc Tướng Tojo được giao nhiệm vụ điều khiển chiến tranh sắp xảy tới. Đại sứ Nhật tại Anh quốc lúc đó vừa về tới nhà đã viết: «RÕ ràng Nhật đang tiến thẳng tới chiến tranh, và Tướng Tojo là người đi đầu.» Năm 1944 sau khi bị kết án tù tại nhà giam Sugamo về tội phạm chiến tranh, ông này đã viết hồi ký kể lại việc Tướng Tojo trong thời gian làm Thủ Tướng đã ngăn cản không cho cựu Thủ Tướng Konoye tiếp tục các cuộc dàn xếp với Hoa Kỳ trước khi chiến trận Trân chân cảng xảy ra vào tháng Chạp năm 1941. Cựu Đại sứ Nhật cho rằng với một nội các chiến tranh do Đại Tướng Tojo cầm đầu thì làm sao có nỗ lực hòa bình nào thành công được ? Chắc chắn những lời nói cũng như hành động của Tojo đều thất lợi cho những ai mưu tìm hòa bình vào lúc đó.
Tojo không phải là một con người phiêu lưu ồn ào như kiểu Mussolini. Ông cũng không phải loại độc tài giống như Hitler, hoặc có đầu óc cách mạng kiểu Tướng Franco. Sự thực, Tojo chỉ là một người thực thi quyền hành mẫn cán với những thành tích đạt được trong quá khứ chăm lo trau dồi nghề nghiệp. Ông ta cũng tin rằng Nhật Bản phải trở thành một cường quốc lãnh đạo các dân tộc Á Châu, và giống như nhiều nhà độc tài ở Âu Châu, Tojo cũng đồng ý rằng sức mạnh hoặc sự đe dọa chính là phương tiện để thực hiện sứ mạng đó. Thực ra trong Hiến pháp của Nhật, với sự giám sát của Hoàng Đế và Hội Đồng Hoàng gia, Chánh phủ khó lòng trở thành độc tài. Nhưng không may là trong thời gian này Hội đồng Hoàng gia không hoạt động một cách hữu hiệu và Thiên Hoàng lại không có chủ kiến gì nên Chánh phủ mới có thể thao túng dễ dàng.
Quân đội đứng đàng sau Đại Tướng Tojo, không ngớt làm áp lực để tiêu diệt tất cả những luật lệ của Hiến pháp có tánh cách cầm chân Chánh phủ. Nhiều âm mưu, ma nớp đã được thực hiện nhằm mục đích đó. Những sĩ quan năm 1931 từng tự ý tấn công quân đội Trung Hoa và hô «Thiên Hoàng vạn tuề!» giờ đây tuy vẫn còn coi Nhật Hoàng là Thiên Tử, nhưng họ cho rằng Thiên Tử không còn thích điều khiển chuyện của trần gian.
Với Đại Tướng Tojo ngồi ở ghế Thủ Tướng, quân đội tìm cách đưa người vào tất cả các cơ cấu quan trọng như Cảnh sát, Tư pháp, tạo thành một guồng máy quân sự chặt chẽ hơn bao giờ hềt. Guồng máy đó dĩ nhiên được xử dụng vào những mục tiêu bành trướng quân đội. Vậy mà quan đội Nhật đóng tại Trung Hoa lúc đó vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng ở Nội các của Tojo. Các sĩ quan cao cấp tại đó chưa lấy làm thỏa mãn. Họ cho rằng Tojo chỉ là Chánh phủ chuyển tiếp, cũng như Thủ Tướng Konoye trước kia. Nhiệm vụ của ông ta là củng cố hàng ngũ quân đội để làm hậu thuẫn cho cuộc thương thuyết với Hoa Kỳ, hầu kéo dài thời gian chuẩn bị một cuộc xung đột tại Thái bình dương sẽ xảy ra trong một ngày gần đây không sao tránh khỏi.
Nếu biềt được dự định của quân đội, có lẽ Tojo đã hành động mạnh hơn. Nhưng có điều chắc chắn là dù muốn dù không, lúc đó ông bắt buộc phải chia xẻ chủ trương chiến tranh của quân đội, nếu không họ sẽ chọn người khác lên thay ông. Đó là lập trường đương nhiên Tojo phải có, không cần tìm hiểu gì thêm.