Tojo Người Hùng Thái Bình Dương

Lượt đọc: 1323 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG XXIII

Lúc loan tin Nhật tấn công Mỹ tại Thượng viện, Tổng Thống Roosevelt, với giọng chua chát, đã phải công nhận : « Chúng đã hành động một cách quỷ quyệt, đúng lúc, và khôn khéo, » Bộ trưởng chiến tranh Mỹ là Stimson phải công nhận : những báo cáo từ Phi luật tân gởi về nói rằng quân Nhật chiến đấu yếu ớt, không được huấn luyện và chỉ trang bị vũ khí thô sơ hoàn toàn là nói láo. Ông ta ghi nhận: « Sự thực là quân Nhật trang bị đầy đủ đã chiến đấu rất can đảm, kỷ luật, và Bộ Tham mưu của họ làm việc rất đắc lực,»

Từ trước tới giờ, nhiều người Tây phương thường kể những chuyện thần kỳ, bí hiểm về dân Nhật, Chẳng hạn, có người nói quân Nhật không biết nhắm súng, vì họ không thể nhắm một mắt được. Họ cũng không biết lái máy bay, vì mắt rất kém, và hay bị chóng mặt. Lý do là vì họ chỉ ăn có cơm, thiếu chất bổ, và suốt ngày lại cắm đầu vào những trang sách với thứ chữ li ti, khó đọc, nên mắt trở nên kém. Chứng chóng mặt là do khi còn nhỏ bị gùi sau lưng mẹ phát sanh ra. Những người Tây phương đã quên hoặc không biết tới chiến thắng của Nhật trong trận đánh với Nga năm 1905, nói rằng quân Nhật chỉ đánh nổi quân Tàu chạy lòng vòng, nhưng đụng với quân Tây phương thì chúng không thể nào tiến nổi.

Nhưng lúc này, sau khi đã nhìn thấy lối đánh thần tốc, khủng khiếp của quân Nhật, người Tây phương lại có những chuyện thần thoại khi nói tới giống dân da vàng đơ. Chẳng hạn : quân Nhật chiến đấu không bao giờ bị mệt và không biết sợ là gì. Quân Nhật có những lối đánh trong rừng người da trắng không thể nào đánh lại được. Quân Nhật không cần ăn uống mà vẫn chiến đấu được. Cả ngày họ chỉ có một nắm cơm. Gặp quân Nhật là kể như chết, không có hy vọng gì sòng sót.

Sợ rằng những huyền thoại đó có thể gây nguy hiểm cho tinh thần binh sĩ, các sĩ quan Đồng Minh đã phải nhiều lần giải thích, đó là những lời đồn thiếu căn bản khoa học. Tướng Wavell cho rằng quân Nhật sẽ mất can đảm khi chúng không còn ở « thế mạnh. » Tướng Stilwell thì nói : lính Nhật « công giỏi hơn thủ. » Quan niệm sai lầm này có lẽ là vì Stilwell không có dịp đụng độ với quân Nhật trong những trận tử thủ của họ sau này tại Miến Điện, Mandalay, Saipan, Iwo Jima, những nơi mà quân Anh và Mỹ phải trả một giá rất đắt mới lấy lại được, sau cả năm trời đánh giằng co từng thước đất.

Quan niệm cho rằng lính Nhật đánh hăng vì quân số quá đông so với lính Anh và Mỹ hoàn toàn sai lầm. Những trận đánh tại Thái bình dương và Đông Nam Á, xét về hải quân và không quân thì họ đông hơn thật, nhưng quân số trên bộ tương đối ít hơn đối phương. Nhưng sở dĩ họ chiến thắng dễ dàng là nhờ vào kế hoạch được thiết lập thật tỉ mỉ từng đường tơ kẽ tóc một, nên khi thi hành là cứ rầm rập, đâu vào đó, đồng khởi đúng ngày, đúng giờ và diễn ra chớp nhoáng. Chính Tướng Waveli sau khi bị mất Ngưỡng Quang cũng phải thú nhận : « Lúc nào chúng ta cũng ở phía sau kim đồng hồ. Quả thực quân Nhật tiến nhanh hơn ta tưởng. »

Lúc Singapore thất thủ, Thủ Tướng Churchill không ngần ngại ca tụng quân Nhật: « Từ nay chúng ta không thể đánh giá quá thấp bộ máy chiến tranh của Nhật. Các binh sĩ Nhật đã chứng tỏ họ chiến đấu rất hăng, nguy hiểm, và điều đáng tiếc là rất dã man ».

Tuyết Sinh (dịch)
Nguồn: TVE 4U
Được bạn:Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 11 năm 2025

« Lùi
Tiến »