Hôm nay đọc tin tức, thấy lãnh đạo Hiệp hội bóng đá khi tổng kết thất bại của đội Olympic quốc gia đã chĩa mũi dùi vào một cầu thủ, vì anh ta dám đi thuê phòng trong thời gian diễn ra Olympic. Thuê lúc 9 giờ 50 phút, 10 giờ 20 phút đã trả phòng. Tuy thời gian có hơi ngắn, nhưng mục đích thì rõ rành rành.
Thực ra, vận động viên này rất bất hạnh. Trước hết, ai cũng biết việc đội Olympic thất bại, hay nói cách khác là thể hiện đúng trình độ, chẳng liên quan gì đến chuyện anh ta đi tìm phụ nữ cả. Không thể nói cứ bắt vận động viên nhịn "chuyện ấy" một tháng là ra sân sẽ sút bóng bách phát bách trúng được.
Ý của lãnh đạo Hiệp hội bóng đá chẳng qua là muốn nhấn mạnh tính tổ chức và tính kỷ luật. Kỳ thực, trong một môn thể thao, đặc biệt là thể thao tập thể, việc đặt tính tổ chức và kỷ luật lên hàng đầu chắc chắn là không thỏa đáng. Tiêu chuẩn đánh giá đá bóng hay hay dở chính là việc đá có tốt hay không, sau đó mới đến tư duy, trí tưởng tượng, sự linh hoạt, chứ không phải là không được thuê phòng, không được để tóc dài, không được xăm mình, không được ăn mặc dị hợm. Tất nhiên, nói đi cũng phải nói lại, dù cầu thủ của chúng ta có làm đủ những điều đó thì đá vẫn rất tệ.
Trên sân cỏ Trung Quốc, cái chúng ta thiếu nhất chính là những cầu thủ có cá tính. Tất nhiên, tiền đề của cầu thủ cá tính là phải đá đủ hay, nếu không thì cá tính đó sẽ trở thành thứ khiến người ta chán ghét. Nhưng tôi đoán dưới sự lãnh đạo của Hiệp hội bóng đá hiện nay thì khó mà sản sinh ra được những cầu thủ như vậy, vì hệ thống bóng đá hiện tại cũng giống như hệ thống giáo dục Trung Quốc, quá chú trọng vào phát triển toàn diện và ý thức tập thể. Thật ra, với một đội bóng như đội tuyển quốc gia Trung Quốc, tôi nghĩ dứt khoát khỏi cần chuyền bóng làm gì. Mỗi lần cầu thủ chuẩn bị vung chân, mẹ tôi còn biết là số mấy chuyền cho số mấy, huống chi là đội tuyển Brazil. Thế nên, chi bằng chúng ta cứ cho thế hệ sau chuyên tâm luyện cách rê dắt bóng, đến khi không còn cách nào khác mới chịu chuyền. Một đội bóng như vậy dù thành tích có kém một chút, ít nhất cũng khiến người ta nhớ mặt đặt tên. Còn bây giờ, linh tính không có, đến cả tính người cũng chẳng còn. Nhất là khi các vị lãnh đạo cho rằng cầu thủ Trung Quốc chỉ cần "làm chuyện ấy" trong chốc lát là không chạy nổi bóng, trong khi cầu thủ nước ngoài vẫn tụ tập thác loạn, điều này còn mất mặt hơn cả việc thua trận.
Quay lại vấn đề thuê phòng, thực ra vận động viên thuê phòng trước trận đấu là chuyện rất bình thường, không thể vì trình độ thể thao của mình kém mà không được thuê phòng. Với môn đua xe mà tôi biết, dù trong nước hay quốc tế, trình độ cao hay thấp, việc thuê phòng là không thể thiếu. Nhiều tay đua xuất sắc nước ngoài và tập tục của một số quốc gia quy định rằng trước khi thi đấu bắt buộc phải gần gũi phụ nữ, như vậy thi đấu mới bình an. Tôi từng thấy những tay đua giữa đêm hôm khuya khoắt lúc 3 giờ sáng còn đi tìm gái trên phố. Tôi tin rằng thể lực tiêu hao trong một cuộc đua xe chắc chắn không ít hơn một trận bóng đá. Kể cả những cầu thủ bóng đá, bóng rổ xuất sắc ở nước ngoài, chuyện trước và sau trận đấu thích ăn chơi sa đọa cũng không phải là ít. Vì vậy, quan điểm của tôi luôn là: chỉ cần trình độ của bạn đủ cao, bạn thích thuê phòng thì cứ việc, còn nếu trình độ không cao thì cũng chẳng phải do việc thuê phòng gây ra.
Đội Olympic lần này thực ra thể hiện rất bình thường, bóng đá Trung Quốc chỉ có trình độ đến thế thôi. Trung Quốc không cần cải cách cầu thủ, mà cần cải cách lãnh đạo. Một vận động viên cần có đời sống tình dục, mười vạn bao cao su ở làng Olympic đâu phải dành cho tình nguyện viên. Lần này có rất nhiều người nước ngoài đến Bắc Kinh, tuy Bắc Kinh không có mại dâm công khai, nhưng trong 17 ngày diễn ra Olympic, số vận động viên có đời sống tình dục chắc chắn không hề ít. Suy cho cùng, đó mới là môn thể thao mà mọi vận động viên đều biết. Vì thế, không thể cho rằng người nước ngoài "quan hệ" với phụ nữ Trung Quốc là bình thường, còn vận động viên Trung Quốc làm điều đó lại trở thành cái cớ cho sự thất bại của môn thể thao này.
Bảy ngày trước, có phóng viên hỏi tôi: "Anh nghĩ Olympic Bắc Kinh lần này sẽ mang lại điều gì cho Trung Quốc?". Không còn nghi ngờ gì nữa, câu trả lời là: rất nhiều đứa trẻ lai.