Từ Lãng đã qua đời được hai ngày, tôi, Vương Duệ và Thiếu Phong đều đang đợi thi hài của cậu ấy sớm ngày được đưa về nhà. Sau khi đến sân bay, chúng tôi sẽ cùng nhau đưa cậu ấy về nhà của chính mình. Tôi cảm thấy trên thế giới này, những người yêu đời, thích đùa vui, có lý tưởng theo đuổi, ngược lại thường dễ bị cuộc sống trêu đùa, bị cái chết đuổi theo. Cả thầy Vương ở công ty đĩa hát cũng đều như vậy. Giống như chiếc xe hơi đến thời hạn sử dụng, đem đi loại bỏ mới là điều tốt, tôi cảm thấy con người sinh ra là để già đi rồi chết. Mặc dù trong quá trình đó có rất nhiều bất ngờ, chúng ta cũng phải không ngừng nỗ lực vì mục tiêu này. Tôi cũng hy vọng các bạn, đừng quá trách cứ cuộc sống, đừng giả vờ u uất, đừng oán trời trách người, hãy tìm lấy một sở thích, một sự nghiệp, một việc làm, một món đồ, một người đàn bà, một người đàn ông, và chinh phục nó. Nếu lỡ không chinh phục được, thì hãy đi tìm một cái khác mà mình thích.
Bạn có thể bi quan với thế giới, nhưng phải lạc quan với cuộc sống. Bạn có thể bi quan với nhân sinh, nhưng phải lạc quan với cuộc sống.
Đứa con của Từ Lãng hiện giờ mới được âm bốn tháng, vợ cậu ấy đang mang thai năm tháng. Tôi nghĩ mấy người bạn chúng tôi đều sẽ thay Từ Lãng mà khoác lác với con cậu ấy về sự anh dũng năm xưa của cha nó, rồi còn phóng đại nghệ thuật lên nữa.
Mọi người cũng vậy, hãy làm những điều pháp luật cho phép, những điều bản thân yêu thích, những điều mà trước nay chưa từng dám làm. Nếu không, bạn lấy gì để khoác lác với con cái và cháu chắt của mình? Khi còn trẻ bạn giành được vị trí thứ hai, về già bạn có thể nói với bọn trẻ rằng mình là số một, điều này đạo đức cho phép. Nhưng nếu bạn chưa bao giờ thử sức, thì bạn chỉ có thể ngậm miệng mà thôi.