Mấy hôm trước, tôi đang quay MV cho tiểu thuyết "Ly Ca" của Nhiêu Tuyết Mạn, với sự tham gia của Vương Gia Diễn và giọng ca Hồ Ca. Đây cũng sẽ là MV cuối cùng tôi thực hiện, về sau sẽ không còn ai có cơ hội xuất hiện trong MV của tôi nữa. Đây là "tuyệt phẩm MV" cuối cùng. Rửa tay gác kiếm. Tôi sẽ không lãng phí tâm huyết của mình vào MV nữa. Tổng cộng tôi đã quay được 6 cái, dùng để tôi luyện đội ngũ và tự học hỏi. Giờ như vậy là đủ rồi, không thể quay tiếp được nữa, quay nữa là hỏng mất. Còn đối với phim nhựa 35mm, đây mới chỉ là sự khởi đầu. Tôi nghĩ sau này mọi người sẽ vì thế mà cảm niệm. Lần này vì vẻ đẹp của nhiếp ảnh, tôi đã sử dụng rất nhiều cảnh sắc mà mình tích lũy được trong những chuyến thám hiểm. Những khung cảnh có sự kết hợp hoàn hảo về màu sắc này, tôi đã giao cho hai nhiếp ảnh gia mà mình tin tưởng là Liêu Nghĩ và Trương Lỗi. Tất cả những thứ này đều là thứ tôi để dành cho điện ảnh. Mỹ thuật của chúng tôi chính là thiên nhiên. Ba ngày qua mọi người đều rất vất vả, tôi xin phép chưa cảm ơn ai cả, đợi đến khi ra thành phẩm hãy hay. Khâu hậu kỳ cần 14 ngày. Ngay tối hôm đó đã gửi đi tráng phim, hôm qua làm TC và chỉnh màu, từ sáng sớm hôm nay đến giờ đang dựng bản nháp. Cơ bản đã hoàn thành, vài ngày tới chỉ là thêm thắt những chi tiết nhỏ vào thôi.
Làm xong cái này tôi sẽ đi đua xe. Năm nay để bảo vệ ngôi vô địch là một chặng đường rất gian nan. Tâm thái và kỹ thuật của tôi đã mạnh mẽ chưa từng có, chỉ còn lại vận may là điều tôi không thể quyết định được. Chó ơi, hãy cho tôi chút vận may chó ngáp phải ruồi đi.
"Bảo tôi làm lại từ đầu, tôi cũng chẳng thể học được cách giống chính mình"
Hôm qua ở Thượng Hải, khi bàn về bản quyền chuyển thể truyền hình của tiểu thuyết, vị tiên sinh đến gặp tôi đã kể lại câu chuyện đầy trắc trở của ông khi đọc "Nhất Tọa Thành Trì", điều đó khiến tôi có chút cảm động. Dù cuối cùng có giao dịch thành công hay không, tôi vẫn để cho ông ấy một cái giá hữu nghị.
Sáng sớm hôm nay, bạn bè trong đội đua chuyển cho tôi một cuộc điện thoại, nói có người tìm tôi. Trong điện thoại là một học sinh bỏ học lớp 12 đang ở bước đường cùng, cậu ấy nói nhất định phải gặp tôi vì tình cảnh hiện tại rất khó khăn. Cậu ấy muốn trở thành một tay đua, muốn theo tôi học đua xe.
Tám chín ngày trước, có người hỏi tôi rằng, "Quang Vinh Nhật" tập 2 có còn viết nữa không. Nói thật lòng, tôi đã quên mất cuốn sách này rồi. Sự hứng thú của tôi đối với nó đã biến mất, những người trong sách cứ để họ tự sinh tự diệt thôi. Tôi vẫn luôn cảm thấy mọi việc không nhất thiết phải có một cái kết chính thức. Nhưng bây giờ tôi quyết định, khi nào rảnh rỗi sẽ viết nốt cái kết của cuốn sách này.
Tôi rất ít khi ra ngoài chơi, bắt đầu chơi từ năm 17 tuổi, những thứ mọi người đang chơi bây giờ đối với tôi đã lỗi thời từ lâu rồi. Thứ vui hay không vui tôi đều đã chơi chán chê cả. Mặc dù phần lớn thời gian tôi có rất nhiều rảnh rỗi, ngồi trong phòng lướt mạng xem đĩa cũng chưa chắc đã muốn viết lách, dù rằng tôi có rất nhiều điều muốn viết. Nhưng giờ đây, tôi lại quyết định dành thời gian để viết ra một vài thứ. Chưa chắc đã thành sách, nhưng chắc chắn sẽ thành phẩm.
Có lẽ tác phẩm và lối sống của tôi có thể ảnh hưởng đến một vài người, nếu như vậy, đừng làm thế, xin các bạn hãy cứ xem như đang xem kịch. Mặc dù tôi sẽ không tham gia bất kỳ màn trình diễn phim ảnh nào, nhưng thực ra tôi là một diễn viên giỏi, chỉ là không ai có tư cách để đạo diễn tôi mà thôi. Đừng học theo tôi. Bảo tôi làm lại từ đầu, tôi cũng chẳng thể học được cách giống chính mình.