Thú Dữ Đáng Yêu

Lượt đọc: 164 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
38、Viết cho Từ Lãng

❊ ❊ ❊

Từ Lãng đã đi rồi.

Anh ấy là tay đua rally giỏi nhất trong làng đua xe Trung Quốc, chủ nhân của danh hiệu tay đua số 1 giải rally trong hai năm liền. Tôi quen Từ Lãng vào năm 2002, lúc đó tôi mới bắt đầu tham gia đua rally, còn chưa biết lái, cách tốt nhất là ngồi ké xe của những tay đua cừ khôi. Khi ấy, anh ấy đang ở đội đua Volkswagen 333 Thượng Hải cùng với tôi. Tôi lái chiếc xe cọc cạch của mình đến Vũ Nghĩa, Chiết Giang, quê hương của anh ấy. Sau khi ngồi thử xe đua của anh, cuối cùng tôi cũng hiểu ra cách vận hành một chiếc xe rally. Kể từ đó, tôi cũng có thể đạt được những thời gian chặng rất tốt.

Sau đó, mỗi năm tôi đều ghé thăm nhà Từ Lãng một đến hai lần. Anh ấy là tay đua Trung Quốc nghịch ngợm nhất nhưng cũng điềm đạm và kiên cường nhất mà tôi từng gặp, đồng thời cũng là người bạn tốt nhất của tôi. Mỗi lần đến nhà, anh ấy đều mời tôi uống trà. Tôi vốn không thích trà, chỉ thích uống nước lọc, cũng chẳng biết thưởng thức ngon dở ra sao, nên chỉ đành đùa nghịch với con chó nhà anh. Con chó đó vì tội hay đuổi bắt gà mẹ nuôi nên mấy ngày đó bị nhốt, thành ra nó vô cùng trân trọng mỗi khi được thả ra ngoài. Sau này tại giải đua ngắn diễn ra ở Ôn Châu, anh ấy đã mang theo chú chó Labrador nhỏ mới có được đến trường đua. Trận đấu đó, cả anh và tôi đều giành chiến thắng ở hai bảng đấu khác nhau. Đó cũng là giải đấu chính thức cuối cùng của năm ngoái. Chúng tôi đều rất vui mừng.

Năm ngoái, anh cùng vài người bạn thành lập một đội đua tên là Vô Danh, vốn luôn mời tôi tham gia. Tôi bảo: "Các cậu tự bỏ tiền túi ra đua, tôi thấy áp lực lắm, lỡ đâm xe các cậu cũng chẳng nỡ trách tôi, mà tôi thì lại càng thấy ngại. Đợi khi nào các cậu có nhà tài trợ, tôi nhất định sẽ tới." Bởi lẽ, được thi đấu và chơi đùa cùng anh là một điều vô cùng thú vị. Anh là người rất trọng nghĩa khí, lại thích đùa. Anh thích nhất là nói trước mặt các cặp đôi rằng: "Cô bạn gái lần trước cậu dẫn tới hình như không phải người này thì phải?", rồi lại bồi thêm một câu: "Cậu đá chân tôi làm gì?".

Trong số các tay đua rally Trung Quốc mà tôi quen, dù anh là người có trình độ và thiên phú cao nhất, nhưng cũng là người hiếu học và cần cù nhất. Vì đua xe có nhiều lĩnh vực khác nhau, mỗi lần nhìn thấy những tay đua đường nhựa hoặc đua địa hình giỏi, anh đều chủ động thỉnh giáo. Anh đã từng đến trường đua Thiên Mã Sơn hai lần, thuê xe và dùng chính xe của mình để cùng tôi nghiên cứu cách lái trên mặt đường nhựa. Anh vẫn luôn khiêm tốn bảo muốn học hỏi tôi cách chạy trên đường nhựa. Ngay tại giải rally Thượng Hải một tháng trước, anh đã là tay đua nhóm N nhanh nhất trên đường nhựa tại Trung Quốc. Thế nhưng vì ngày hôm sau bộ ly hợp bị trượt, sửa chữa quá thời gian quy định nên bị phạt ba phút, từ vị trí dẫn đầu xa lắc xa lơ tụt xuống thứ tư. Anh chửi: "Mẹ kiếp, biết thế này thì bố mày đã xuất phát nhẹ nhàng hơn, đằng nào cũng đã dẫn trước nhiều thế rồi".

Lần cuối cùng tôi mời Từ Lãng ăn cơm cũng là trước giải đấu đó. Vì vội ăn xong để đi họp tay đua mà không tìm được chỗ đỗ xe, chúng tôi đành đỗ xe trái phép trước một trung tâm thương mại đã đóng cửa. Chúng tôi cá cược trên lầu xem lát nữa xuống có bị dán giấy phạt không. Từ Lãng bảo: "Sẽ bị dán", tôi bảo: "Tôi chỉ có thể cược là không bị dán", cược 100 tệ, thua thì chịu. Xuống dưới, tôi thắng được 100 tệ đó, tôi còn đang nghĩ cách làm sao để thua lại 100 tệ này, đáng tiếc là giờ đây chẳng còn cơ hội nào nữa.

Trước khi anh rời Thượng Hải, chúng tôi cùng đến Thiên Mã Sơn xem mô tô. Tôi bảo: "Tôi muốn mua một chiếc", anh nói: "Cậu mua chiếc nào, tôi sẽ mua chiếc y hệt, đến lúc đó cùng nhau lái mô tô đi Tây Tạng".

Tôi hỏi: "Tôi vừa lái ô tô đi xong. Nhưng đi mô tô xa thế liệu có vất vả quá không? Hơn nữa cậu xem chiếc xe này, ngồi không thoải mái, các cô gái ngồi sau cũng không dễ chịu".

Anh bảo: "Chúng ta gọi thêm một chiếc xe bảo dưỡng đi theo sau, để họ ngồi ô tô".

Tôi nói: "Được, nhưng tôi phải mua thêm một chiếc xe địa hình (ATV) lớn, to bằng nửa chiếc ô tô ấy. Quê cậu có không?".

Anh nói: "Xưởng ở quê tôi mà cậu từng đến thăm trước đây đã mở rộng rồi, giờ cái gì cũng có. Đợi tôi từ Nga trở về, chúng ta sẽ đến xưởng xem mô tô. Ở đó còn có cả thuyền điều khiển từ xa nữa...".

Tôi thấy mình là một người rất tự do, nhưng đôi khi tôi vẫn ngưỡng mộ thái độ sống và cách sống của anh. Là một trong những tay đua hàng đầu Trung Quốc, cũng là tay đua có thực lực nhất để cạnh tranh với các tay đua ngoại quốc vô địch châu Âu trên đường đua rally, anh chưa bao giờ đặt việc kiếm tiền làm mục tiêu hàng đầu. Anh bảo: "Đằng nào kiếm bao nhiêu tiền cũng là lỗ, tự tập luyện mỗi năm tốn rất nhiều tiền, lại còn phải liên tục bỏ tiền túi để tham gia các giải đấu nước ngoài, đua trong nước cũng chỉ cốt để vui vẻ. Chỉ sợ ở trong đội đua mà không thấy vui, nên sau này chi bằng cùng tôi thành lập một đội đua rally, tự đi kéo tài trợ, không cần nhìn sắc mặt ông chủ, thích chơi thế nào thì chơi, muốn thay phụ tùng gì thì thay".

Khi thi đấu ở Thượng Hải, anh còn nói, Hiệp hội Ô tô Trung Quốc tổ chức quyên góp, đội Vô Danh của họ dù không có tài trợ nhưng vẫn định quyên 50 vạn, nhưng thấy các đội khác quyên ít hơn họ nên họ quyết định quyên ít đi cho đỡ ngại. "Một đội không tài trợ mà quyên nhiều thế, sau này liệu có khó kéo tài trợ hơn không? Sau này cứ mãi gọi là đội Vô Danh à?".

Lúc đó tôi bật cười, hỏi: "Thế tài trợ của cậu bao giờ mới có?".

Giải đua Paris-Dakar năm ngoái bị hủy bỏ nên mọi người đều chuyển sang tham gia giải "Xuyên Đông Phương" (Silk Way Rally) lần này. Tôi tự hỏi, nếu Dakar không bị hủy, liệu có xảy ra chuyện như thế này không? Hơn nữa, anh từng đạt thành tích tốt nhất của tay đua Trung Quốc tại Paris-Dakar, hạng 19. Dù bản thân anh không hài lòng lắm vì anh thấy phải vào top 10 mới có ý nghĩa. Tôi bảo: "Xe của người ta hoàn toàn khác xe của cậu, người ta là xe của đội đua nhà máy, khung thép hoàn toàn, có thể rơi từ tầng ba xuống vẫn chạy tiếp được, còn xe của cậu chỉ là cải tiến một chút thôi".

Vì lần Paris-Dakar đó, anh đã ra nước ngoài thử xe và tập luyện rất nhiều lần. Khi về anh bảo: "Xe lần này tốt lắm, rất kích thích, lần đầu tiên vào khúc cua đầu tiên với chiếc xe này, suýt chút nữa tôi đã lật xe... Cậu nên thử đua địa hình đi".

Tôi bảo: "Nếu có xe nhà máy thì tôi mới tham gia đua địa hình, tôi vẫn thích rally hơn, kích thích hơn, nhanh hơn".

Từ Lãng bảo: "Cái này cũng nhanh lắm, cậu nhất định phải thử một lần".

Hai ngày nay, mỗi lần mở máy tính tôi đều xem tin tức về giải "Xuyên Đông Phương". Từ Lãng vẫn rất nhanh, nằm trong top 10, chặng trước còn đứng thứ 5, là thời gian chặng tốt nhất của tay đua Trung Quốc khi tham gia giải quốc tế. Tôi còn định gọi điện chúc mừng anh, nhưng anh đang ở Nga nên không gọi được. Ngày hôm qua, trong lúc giúp người khác kéo xe, dây kéo bị đứt, móc kéo đập thẳng vào đầu anh, mười phút sau anh được trực thăng đưa đi.

Sau khi biết tin anh bị thương nặng, tôi đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại nhưng không nhận được tin tức chính xác nào. Cũng có bạn bè đến hỏi, tôi an ủi rằng: "Chắc không sao đâu, vì anh ấy có mũ bảo hiểm bảo vệ, có thể chỉ bị đập vào mặt choáng váng thôi, cùng lắm là gãy vài cái răng, xấu đi chút ít, sau này tán gái hơi khó khăn hơn thôi". Dù thấy tiếc vì anh không thể tiếp tục thi đấu, nhưng tôi vẫn nghĩ chắc sẽ không sao cả. Đợi anh về, tôi còn muốn hỏi anh cảm giác ngồi trực thăng thế nào. Tôi nghĩ cái gã ham chơi này biết đâu lại thích luôn cả trực thăng, về nước chỉ mong kiếm nhiều tiền và chờ không phận tầm thấp của Trung Quốc mở cửa.

Đến sáng nay, tôi còn nói chuyện với bạn ở Hiệp hội Ô tô, họ bảo anh vẫn đang hôn mê. Tôi nghĩ: "Liều thuốc mê này tác dụng mạnh thật". Nhưng khi biết tin lúc xuống xe anh đã tháo mũ bảo hiểm, tôi vô cùng lo lắng.

Vừa rồi, tôi biết tin Từ Lãng vì vết thương quá nặng, cứu chữa không hiệu quả, đã ra đi rồi.

Anh luôn là một người lạc quan, cũng là người lạc quan và hiếu khách nhất mà tôi từng gặp. Dù trong những mùa giải khó khăn nhất có bao nhiêu tai nạn và hỏng hóc, anh chưa bao giờ bi quan. Khi anh phải dừng cuộc chơi, mỗi lần thấy xe tôi chạy qua, anh vẫn đợi ở khúc cua ngoặt chậm nhất trên dốc của một chặng đua để chạy tới đập tay với tôi. Sau đó, hai đứa gặp ai cũng khoe là chúng tôi đã hoàn thành một cái bắt tay và trò chuyện ngay trong cuộc đua.

Sau này anh ngày càng ổn định, rất ít khi phải dừng cuộc chơi, nhưng vì anh chạy rất nhanh nên mỗi lần dừng lại, hầu như đều là khi đang ở vị trí dẫn đầu. Sự lạc quan của anh đã truyền cảm hứng cho tôi. Sau này, mỗi khi tôi phải dừng cuộc chơi lúc đang dẫn đầu, tôi chưa bao giờ oán trách số phận. Đó đều là cái giá trên con đường dẫn đến chiến thắng, hơn nữa chúng ta đến đây thi đấu là để bản thân cảm thấy vui vẻ, nếu cứ mãi không vui, chúng ta đã mất đi ý nghĩa của cuộc đua rồi.

Năm ngoái, Colin McRae không may qua đời, Từ Lãng rất buồn. Không ngờ hôm nay anh cũng đi theo. Tôi nghĩ, anh có thể so tài cao thấp với Colin McRae và Richard Burns ở một thế giới khác, nơi đó chắc hẳn sẽ có những chiếc xe đua nhanh tương tự và mãi mãi không bao giờ hỏng hóc. Anh cũng là người hùng của đua xe Trung Quốc, là tay đua chuyên nghiệp giỏi nhất Trung Quốc. Anh chết vì sự nghiệp và lý tưởng mà mình yêu thích nhất, chết trên đường đua mà anh hằng say mê. Đây cũng là cái chết anh hùng nhất, tốt đẹp nhất chỉ sau việc sống thọ rồi qua đời. Hy vọng một ngày nào đó tôi cũng được như vậy. Dù tất cả những điều này đến quá sớm, dù đây là một mất mát to lớn đối với nền đua xe Trung Quốc, nhưng anh đã là một huyền thoại vĩ đại nhất của đua xe Trung Quốc rồi. Được trở thành bạn của anh và học hỏi được nhiều kỹ thuật lái xe từ anh, tôi cảm thấy vô cùng vinh dự. Cách lái xe trên đường sỏi của tôi hiện nay có rất nhiều điều học được từ anh. Tôi hy vọng mình có thể tiếp nối sự nghiệp mà anh còn dang dở, bao gồm cả giải đua địa hình mà anh từng nhắc tới, dù trước đây tôi chưa bao giờ thích đua địa hình, nhưng tôi nghĩ sau này tôi sẽ tham gia. Cũng hy vọng tôi sẽ dâng tặng nhiều chức vô địch cho anh, người huyền thoại của đua xe Trung Quốc, người bạn tốt nhất của tôi. Tôi xin gửi tới anh sự kính trọng chân thành và cao quý nhất. An nghỉ nhé.

Dịch Thuật: Gemini & DeepSeek AI
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »