Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5696 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 128
đối đầu với hổ đói

❊ ❊ ❊

Cửu Châu cắm đầu cắm cổ chạy trối trân. Trong bóng đêm lạnh lẽo, sức lực của cô dường như đã kiệt quệ hoàn toàn. Hơi thở yếu ớt ngày một gấp gáp. Cửu Châu đã mệt, thực sự rất mệt.

Xung quanh bốn phía, chỉ là bóng đêm lạnh lẽo vẫn đang không ngừng bủa vây lấy cô. Ngay cả một căn nhà dân tạm bợ, Cửu Châu cũng không hề bắt gặp. Trời mưa mỗi lúc một nặng hạt, toàn thân Cửu Châu đã ướt đẫm. Trong lòng cô bất chợt cô đơn, tủi nhục đầy đau đớn.

Nước mắt hòa lẫn trong màn mưa, tất cả đều chỉ còn là những mảnh tổn thương mỗi lúc thêm cứa sâu hơn.

Trong lúc Cửu Châu đã hoàn toàn mất phương hướng, bước chân bắt đầu trở nên loạng choạng, bị đá nhọn cứa đến bật máu. May mắn thay, cuối cùng cô cũng đã phát hiện ra một căn nhà hoang nằm cách đây khoảng chừng hai mét.

Đôi mắt long lanh của Cửu Châu lập tức lóe sáng. Cô dồn toàn bộ chút sức lực cuối cùng, nhanh chóng rảo bước tới phía căn nhà hoang.

Vừa đặt chân vào bên trong, thứ mùi ẩm mốc, hôi nồng đã xộc thẳng vào mũi của cô. Cửu Châu dựa theo ánh sáng lờ mờ của ánh trăng, lò dò bước trên đống gạch đá đổ vỡ. Tuy nhiên, cô vẫn không tránh khỏi bị vấp té, cả người nằm sấp xuống mặt đất, bị đám nước bẩn bắn tóe lên mặt.

Ôi!!!

Cửu Châu đau xót lồm cồm bò dậy, đưa tay quệt ngang dòng nước mắt mặn chát đang chảy tràn trên khóe mi. Cô hít một hơi thật sâu, đưa mắt nhìn lên vầng trăng khuyết trên bầu trời đen thăm thẳm. Hàng loạt câu hỏi không những diễn ra trong đầu cô. Liệu rằng Lục Nghị Phàm có tới tìm cô hay không? Nhưng mà... đôi chân của anh đang bị thương như thế, ít nhất phải cần một tháng để hồi phục hoàn toàn. Cơ hội gặp lại này, có lẽ sẽ không thể nào xảy ra được nữa.

Đì đùng... Đoàng... Đoàng...

Tiếng sấm sét bất ngờ nổ lớn, tia chớp khủng bố rạch ngang bầu trời. Cửu Châu giật nảy mình, sợ hãi lùi dần vào bên trong nhà hoang tránh mưa.

Nơi này có lẽ đã được xây dựng từ hơn hai mươi năm về trước, hiện tại đã tan nát, hoang tàn đến đáng thương. Sau khi quan sát một lúc, cuối cùng Cửu Châu cũng tìm được một góc tường tương đối khô thoáng, bèn nhanh chóng ngồi xuống nghỉ ngơi. Hơi ẩm thấm vào cơ thể cô, khiến cô bất giác run lên vì lạnh.

Một thân một mình, đối diện với bốn bể là bóng đêm ồn ã, Cửu Châu có chút sợ sệt. Cô đưa tay xoa xoa lên chiếc bụng đói, tựa lưng vào thành tường mà lim dim ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, Cửu Châu chợt bị tiếng động bên ngoài đánh thức.

Từ phía đường nhỏ, bóng dáng một con thú lớn đang chầm chậm tiến về phía Cửu Châu. Đôi mắt nó sáng quắc, phát ra ánh xanh, thỉnh thoảng còn lè lưỡi liếm mép, xem chừng đang rất đói.

Ực!

Cửu Châu nuốt một ngụm nước bọt, theo phản xạ tự động lùi ra phía sau. Con thú càng tiến đến gần, Cửu Châu càng nhìn rõ được ngoại hình của nó.

Đây vốn là một con hổ lớn, chòm râu đã bạc phếch, chứng tỏ tuổi đời của nó cũng phải trên mười năm. Răng nanh vàng ởn còn dính chút thịt thừa bốc mùi hôi thối, phả vào mặt Cửu Châu, khiến cô lập tức muốn nôn thốc nôn tháo.

- Súc sinh!

Cửu Châu hừ lạnh, bàn tay cố gắng lần mò tìm kiếm đồ vật phòng vệ. Thế nhưng, xung quanh căn nhà kho này hầu như chỉ có gỗ mục và một vài viên gạch ngói vỡ nát.

Con hổ bước từng bước chậm rãi xung quanh Cửu Châu, khịt khịt mũi đánh hơi, móng chân sắc bén bắt đầu chỉa ra, chuẩn bị tư thế vồ mồi.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »