Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5673 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 132
bị chọn làm vật hiến tế

❊ ❊ ❊

Tiếu Hàn Phong chỉ ở một mình. Theo như anh ta giải thích, cha mẹ Tiếu Hàn Phong đã mất tích sau một trận lũ quét, gần như xóa sổ toàn bộ ngôi làng cũ của anh ta. Nói là mất tích, thế nhưng Tiếu Hàn Phong thừa biết, cha mẹ anh đã chết. Chẳng qua, thi thể chưa được tìm thấy, vậy nên Tiếu Hàn Phong càng thêm hy vọng nhiều hơn, tự lừa dối chính bản thân mình.

Nghe anh nói, Cửu Châu lại nhớ đến gia đình họ Cửu của mình và nhớ cả tới khuôn mặt của Ngọc Diên Hinh, người có thể sẽ là cha đẻ của cô. Trong lòng Cửu Châu bỗng dưng phảng phất chút buồn bã. Giống như Tiếu Hàn Phong đã nói, sự thật luôn luôn chôn vùi trong cát bụi, biết đào lên thế nào?

Tiếu Hàn Phong kéo cô bước vào bên trong căn nhà cũ sơ sài, chỉ lên chiếc giường mục nát, ung dung mà nói:

- Tôi chỉ có một chiếc giường. Từ nay cô sẽ nằm ngủ ở trên đó. Đừng có tùy ý bước ra thôn làng khi chưa được sự cho phép của tôi.

Cửu Châu cũng rất ngoan ngoãn mà gật gật đầu. Cô không muốn hỏi gì nhiều nữa, chỉ chăm chú nhìn xung quanh căn nhà một lượt, sau đó thở dài một tiếng.

Ngoài trời lúc này cũng đã hửng sáng. Cửu Châu đã rời xa Lục Nghị Phàm hơn một ngày, thâm tâm cô lo lắng cho anh như lửa đốt. Càng nghĩ đến Lục Nghị Phàm, dạ dày của cô lại sục sôi dâng trào, thứ cảm giác buồn nôn không ngừng dày vò Cửu Châu, khiến cô phải đưa tay lên che miệng mà kìm hãm.

Tiếu Hàn Phong đã rời đi được một lúc. Anh ta xách súng săn, có thể lại vào rừng bắt thêm vài con thú nữa. Chỉ còn mình Cửu Châu ở lại, cô đứng dậy vươn vai, sau đó bắt tay vào dọn dẹp sạch sẽ ngôi nhà này.

- Cô ta chính là nô lệ mà anh Hàn mới tìm được về sao?

Cửu Châu đang loay hoay quét nhà, chợt nghe thấy âm thanh xì xào bàn tán bên ngoài, đánh liều liền đưa mắt ra quan sát. Một nhóm phụ nữ đang đứng túm năm tụm bảy, chỉ trỏ nhìn cô bằng ánh mắt tò mò xen lẫn ganh ghét. Kẻ nào người nấy đều bày ra khuôn mặt lừ lừ đố kị, bắt gặp ánh mắt nhìn lại của Cửu Châu, họ đều vênh mặt lên mà thách thức.

Cửu Châu vốn không muốn gây chuyện liền đứng ra khép cửa lại. Tuy nhiên, thông qua chiếc lỗ nhỏ trên vách, cô vẫn dễ dàng quan sát được mọi động tĩnh bên ngoài.

Từ trong đám phụ nữ đầu trọc kia, một cô gái tuổi chừng mười sáu, mười bảy rẽ đám đông bước lên trên cao. Ngay khi cô ta vừa xuất hiện, tất cả những người có mặt ở đây đều đồng loạt cúi rạp người xuống, vái lạy cô ta giống như một nữ thần.

- Tụng Hi bà bà, mong bà ban phước lành đến cho chúng con!

Tụng Hi bà bà? Cửu Châu tò mò nhìn không rời mắt. Cô gái trẻ như thế này mà lại được người trong bộ tộc tôn sùng đến mức dập đầu quỳ lạy. Xem ra, vai vế và chức quyền của Tụng Hi ở trong thôn làng này cũng không phải hạng tầm thường.

Tụng Hi đưa tay phẩy phẩy, ra hiệu cho đám người đứng lên. Đoạn cô ta bước về phía căn nhà của Tiếu Hàn Phong ba bước, lông mày chau lại. Sau đó, Tụng Hi vươn tay, chạm nhẹ lên chiếc gương bát quái được treo trước cửa nhà của Tiếu Hàn Phong. Ngay khi bàn tay cô ta vừa tiếp xúc với mặt gương, chiếc gương đột nhiên rẽ thành ba mảnh, sau đó vỡ nát.

Sự việc kỳ lạ này xảy ra khiến đám người ở phía sau lập tức nhăn mặt, thần sắc biểu lộ rõ sự hoảng loạn cực độ, nhất thời lùi lại ra phía sau.

- Bà bà, chuyện này... chuyện này là thế nào?

Một người tò mò lắp bắp cất giọng hỏi. Tụng Hi chắp hai tay trước ngực, khóe môi cong lên:

- Một chút nữa, khi Tiếu Hàn Phong quay trở lại, chúng ta phải thưởng cho anh ấy món quà thật xứng đáng.

- Ý của bà bà là...?

- Phải! Món quá dùng để hiến tế tạ ơn thần linh đang ở trong kia. Cô ta- chính là người phụ nữ may mắn đã được thần linh lựa chọn để làm vật tế trời trong ba ngày sắp tới!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »