Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5680 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 163
con người thật của trác hiên

❊ ❊ ❊

Ngay từ nhỏ, tính cách của Trác Hiên đã phát triển theo hướng nổi loạn, thường xuyên tụ tập cùng đám du côn chơi bời, phá phách. Ông bà Trác vì quá thất vọng về đứa con trai, lập tức gạch tên anh ta khỏi gia phả, cay đắng tống cổ đứa con ngỗ nghịch này ra khỏi nhà.

Mười sáu tuổi, Trác Hiên bỏ cha mẹ, bỏ em trai, chính thức trở thành kẻ mồ côi, không nơi nương tựa. Tuy vậy, anh ta vẫn âm thầm lén lút trở về thăm cha mẹ. Thế nhưng Trác Hiên chỉ dám lặng lẽ quan sát họ từ xa, thâm tâm cũng đủ mãn nguyện.

Gia đình anh chỉ ở lại quê cũ thêm một năm nữa, sau đó chuyển tới nơi khác mưu sinh. Tại nơi ở mới, ông bà Trác hoàn toàn bị cô lập. Hàng xóm láng giềng không thèm đoái hoài, hỏi han tới gia đình họ. Do vậy, ngẫu nhiên sự tồn tại của Trác Hiên cũng trở thành vô nghĩa.

Vốn dĩ Trác Hiên vô cùng cao ngạo và có lòng tự trọng cao. Bởi vậy, dù cho có nhớ cha mẹ, em trai đến như thế nào đi chăng nữa, anh ta cũng không bao giờ chịu xuất hiện trước mặt họ để mà xin lỗi.

Quân đội của Lục Nghị Phàm cũng chỉ âm thầm điều tra tại quê hương mới của ông bà Trác, tuyệt nhiên không phát hiện ra Trác gia ngẫu nhiên lại có thêm một đứa con trai nữa.

Trác Hiên cười nhạt, tròng mắt màu nâu lấp lánh nước. Chính sự thù hận nghiệt ngã này đã dồn ép anh ta vào đường cùng. Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn liền mất cả cha mẹ lẫn em trai, cuộc đời Trác Hiên coi như đã chấm dứt tại đây.

- Trác Hiên, thì ra Trác Thâm chính là em trai của cậu. Cậu căm hận tôi đã xử bắn Trác Thâm đến vậy sao?

Lục Nghị Phàm đã hiểu ra toàn bộ cơ sự, thở dài cất giọng hỏi.

Trác Hiên nắm chặt hai bàn tay, dùng chân đá mạnh lên thành lan can đã sớm hoen gỉ. Phải, anh ta hận, rất hận là đằng khác. Cha mẹ anh ta khốn khổ quỳ xuống cầu xin Lục Nghị Phàm đến ê chề, nhục nhã. Vậy mà người đàn ông máu lạnh này lại có thể ung dung đến mức tàn độc như thế.

Trác Hiên lôi ra một khẩu súng lục, chĩa họng súng về hướng Cửu Châu.

- Lục Nghị Phàm, anh không phải lắm lời. Một là tôi chết, hai là Cửu phu nhân chết.

Cửu Châu không dám tin vào những gì tai mình đang nghe thấy. Từ khi cô đặt chân tới biệt phủ Thống Đốc, Trác Hiên và La Vân Thiên luôn là hai cánh tay đắc lực trợ giúp cô về mọi mặt. Cô đặt toàn bộ lòng tin vào họ. Bây giờ, để phải chấp nhận sự thật tàn khốc này, Cửu Châu quả thực vô cùng đau lòng.

Nước mắt cô chảy ướt đầm đôi gò má trắng ngần. Cửu Châu nhớ lại, khi Lục Nghị Phàm mất tích, cô từng đến phòng bệnh của Trác Hiên để thăm anh.

Trác Hiên toàn thân băng bó, nhìn Cửu Châu bằng ánh mắt buồn bã, líu nhíu động viên cô:

- Phu nhân! Thống Đốc mệnh lớn, chắc chắn bình an.

- Vậy còn Lục Phương Canh... Trác Hiên, vì sao Lục Phương Canh và Hiểu Mai lại tin anh đến như thế?

Cửu Châu nhìn về hướng Trác Hiên, chua xót cất giọng hỏi.

Khóe môi Trác Hiên chợt cong nhẹ. Anh ta xoay xoay họng súng trên tay, chống cằm trên thành lan can, nở nụ cười vô cùng đắc ý. Đây cũng là điểm khiến Trác Hiên tự hào nhất.

- Phu nhân, cô quên rằng Lục Phương Canh say mê cô đến như thế nào rồi ư?

Phải! Trác Hiên lợi dụng tình cảm mù quáng pha lẫn biến thái của Lục Phương Canh để dụ dỗ anh ta trợ thủ cho mình. Mặc dù Lục Phương Canh đường đường là đại thiếu gia có máu mặt, thế nhưng anh ta còn ngấm ngầm buôn bán ma túy với số lượng lớn xuyên quốc gia.

Không chỉ vậy, Trác Hiên còn âm thầm phát hiện, Lục Phương Canh bị bệnh tâm lý rất nặng. Anh ta mắc chứng ái tử thi. Đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng, tri thức kia là một gã đàn ông vô cùng gớm ghiếc và bỉ ổi. Lục Phương Canh thường xuyên sai người bắt cóc những thiếu nữ trẻ đẹp về hầm riêng của anh ta, sau đó sát hại họ và giở trò cưỡng hiếp thi thể.

Trác Hiên dùng hai năm bên cạnh Lục Nghị Phàm để theo dõi mọi động thái của toàn bộ Lục gia. Cuối cùng, anh ta thuận lợi nắm thóp Lục Phương Canh, ép buộc đại thiếu gia nhà họ Lục phải phục tùng mình.

Xuyên suốt quá trình trao đổi qua lại, Trác Hiên chưa bao giờ để lộ mặt. Họ sẽ gặp nhau vào buổi tối, cả Trác Hiên và Lục Phương Canh đều đeo khẩu trang che mặt.

Hiểu Mai yêu Trác Hiên đến mù quáng. Rốt cuộc, bị chính người mình yêu lợi dụng mà chết trong tức tưởi. Truyện Hot

Quả thực vô cùng thê thảm.

Từ đầu đến cuối, Lục Phương Canh chỉ là con cờ thế thân cho anh ta. Thao túng đại thiếu gia, cử người thủ tiêu thuộc hạ, lợi dụng lòng tin của Lục Nghị Phàm để thả đám Mận Đào và Chu Chương, tất cả đều nằm trong lòng bàn tay của Trác Hiên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »