Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5653 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 115
chỗ này, chỗ này, và cả chỗ này nữa, đều là của em tất!

❊ ❊ ❊

Cái tát khủng khiếp của Cửu Châu khiến gương mặt Hương Diên lập tức sa sầm xuống.

- Cô dám tát tôi?

Hương Diên gầm gừ trong cuống họng, hai mắt rực lửa đến mức bùng cháy, giống như muốn nghiền nát Cửu Châu ra ngay lập tức.

Cửu Châu rút từ trong vali ra sấp tiền lớn mà Triệu quản gia đã đưa cho cô lúc trước, nhẹ nhàng đặt lên trên bàn, ung dung nói rành rọt từng chữ:

- Số tiền này đủ cho cô sống sung sướng đến hết đời, coi như là tiền cảm ơn vì đã cứu giúp chồng tôi một mạng. Muốn cướp người đàn ông của tôi ư? Đừng hòng!!!

Cửu Châu như cười như không, ngón tay trỏ còn gõ gõ trên đống tiền, tạo thành một thứ âm thanh vô cùng nặng nề.

Suy đi tính lại, ngàn năm lập mưu trù kế, ai ngờ có ngày Lục Nghị Phàm phải mang ơn ả đàn bà Hương Diên. Một tiếng gọi lớn từ ngoài cửa vang lên, nhanh chóng cắt ngang dòng suy nghĩ phức tạp của Cửu Châu:

- Cô Hương Diên, có thể ra đây gặp tôi một chút được không?

Trác Miêu Điểu do dự một hồi mới dám cất giọng gọi. Hương Diên dần buông lỏng cơ thể, sau đó hậm hực bước ra bên ngoài.

Ngay khi cô ta rời đi, Cửu Châu đã tiến đến cửa phòng, đem chốt lại cho thật chắc. Ngồi yên lặng bên cạnh Lục Nghị Phàm, cô không ngừng suy nghĩ đến viễn cảnh anh tỉnh lại nhưng trong trí nhớ đã hoàn toàn biến mất bóng hình của cô. Nếu quả thực là như vậy, Cửu Châu vẫn sẽ đào lại bằng được trí nhớ của anh, ép anh bằng mọi giá phải nhớ cô đến khắc cốt ghi tâm.

Cửu Châu luồn những ngón tay nhỏ bé của mình vào bàn tay anh, sau đó gục đầu xuống giường ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Trong cơn mê man, cô mơ hồ cảm giác có người nào đó đang nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mượt mà của Cửu Châu, sau đó còn làm động tác gõ gõ lên vầng trán của cô nữa.

Khụ... khụ...

Ngay khi Cửu Châu mở choàng mắt ra nhìn, cảnh tượng xảy ra khiến nước mắt cô lập tức tuôn rơi lã chã.

Lục Nghị Phàm đã tỉnh. Anh ngồi tựa lưng vào tường, đôi mắt sắc bén chăm chú nhìn Cửu Châu không rời. Tuy nhiên, bên trong tầng tầng, lớp lớp những suy nghĩ kia lại là một sự xa cách đến lạnh lẽo.

- Nghị Phàm! Cuối cùng anh cũng đã tỉnh. Em lo cho anh nhiều lắm!

Cửu Châu vòng tay ôm chầm lấy Lục Nghị Phàm, sau đó rúc rúc đầu vào bụng anh, tựa như một đứa trẻ lên ba, ngây thơ mà vô cùng đáng yêu.

Tuy nhiên, trái với niềm hân hoan, phấn khích của cô, Lục Nghị Phàm chỉ lẳng lặng nhìn Cửu Châu một cách hờ hững, xa cách.

- Anh sao vậy, anh... có còn nhớ em hay không?

Cửu Châu thu tay lại, trong giọng nói đã có chút run rẩy. Chẳng lẽ, chỉ mới ba ngày anh bị tiêm thuốc, vậy mà toàn bộ ký ức của anh đã hoàn toàn biến mất ư?

Không thể nào!

Đôi mắt xinh đẹp của Cửu Châu không ngừng long lanh ngấn nước. Cô đưa tay đập thật mạnh lên đầu anh, hòng mong cho ký ức của Lục Nghị Phàm được quay trở lại.

- Nhìn em đi, tên khốn này! Em là Cửu Châu, vợ yêu dấu của anh đây!!!

Vừa nói, cô vừa dùng hai tay túm lấy tai của anh, lắc lắc sang hai bên.

- Người đàn bà điên này, cô dám đánh bổn Thống Đốc?

Lục Nghị Phàm trợn tròn mắt, không quên mở miệng mắng Cửu Châu.

- Ái chà! Anh vẫn còn nhớ mình là bổn Thống Đốc cơ à? Vậy anh nói xem, em là ai?

Cửu Châu vẫn không chịu buông tha, nhất quyết chất vấn Lục Nghị Phàm cho bằng được. Dưới sự đòi hỏi của cô, cuối cùng Lục Nghị Phàm đành chán ghét mà bực bội đáp:

- Cô luôn miệng nói cô là vợ của tôi. Vậy cô lấy gì để chứng minh? Đàn bà theo tôi không thiếu, hay là, cô cũng muốn hiến thân cho tôi?

Nghe anh hỏi, Cửu Châu chỉ biết thở dài. Có lẽ, thuốc kích thích làm giảm trí nhớ của Hương Diên đã quả thật có tác dụng. Bộ não của Lục Nghị Phàm cũng đã bị ảnh hưởng ít nhiều.

Nếu anh đã muốn cô chứng minh, vậy thì Cửu Châu sẽ moi bằng được trí nhớ của anh quay trở về.

- Ở dưới... dưới rốn của anh có một vết sẹo dài bằng một ngón tay út.

Ồ!

Lông mày Lục Nghị Phàm bất chợt chau lại, dáng vẻ đang đăm chiêu suy nghĩ. Khoảng chừng năm phút sau, anh đưa tay chỉ chỉ vào phần hạ bộ của mình, đê tiện ra yêu cầu:

- Cô là vợ tôi thì ắt sẽ không ngại ngùng nhỉ? Nào, giúp tôi cởi quần ra để chính mắt bổn Thống Đốc kiểm chứng nào!!!

- Anh... anh... Thật quá đáng!

Mặc dù mắng chửi Lục Nghị Phàm là thế, Cửu Châu vẫn rất ngoan ngoãn đưa tay về phía quần anh, sau đó dứt khoát kéo hẳn quần xuống. Hai má cô lúc này đã đỏ ửng, xấu hổ vô cùng.

Hơi thở của Lục Nghị Phàm càng lúc càng nóng rực. Đến lúc này, anh không thể nào nhịn được nữa, mở miệng phì cười ha hả.

- Vợ yêu ngốc nghếch! Mau kéo quần anh lại đi. Chẳng lẽ em lại muốn ả đàn bà ngoài kia nhìn thấy da thịt của chồng mình hay sao? Chỗ này, chỗ này, và cả chỗ này nữa, đều là của em tất!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »