Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5676 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 167
cô dâu xinh đẹp nhất trong cuộc đời anh (kết thúc)

❊ ❊ ❊

Nhanh lên, hoa hồng Michelangelo phải được trang trí dọc hai bên lối đi. Hoa Winchester Cathedral đem phủ ngợp biệt phủ cho tôi!!!

La Vân Thiên vừa chỉ tay ra lệnh, vừa thở phào mà vuốt vuốt trán. Đám cưới lớn nhất quốc gia, lại có sự hiện diện của Chính phủ và quân đội từ năm mươi nước khác nhau, thử hỏi anh không lo lắng sao được.

Trước khi Lục Nghị Phàm và Cửu Châu rời đi, Lục Nghị Phàm còn không quên túm lấy cổ áo La Vân Thiên mà dọa nạt:

- Hoàn hảo! Mọi thứ phải thật hoàn hảo, nghe rõ chưa, cậu La?!

La Vân Thiên toát mồ hôi lạnh, chỉ biết vâng vâng dạ dạ nghe lời.

Tại khuôn viên nghĩa trang...

Hai vợ chồng Cửu Châu ngồi quỳ bên cạnh mộ của vợ chồng Ngọc Diên Hinh. Ông lão Lục đã thú nhận tất cả với cô, tất cả đều do lòng đố kỵ và sự ghen ghét mù quáng, che mờ mắt khiến ông ta đã gây ra tội ác tày đình như thế này. Sau khi gián tiếp hại chết cha mẹ đẻ của Cửu Châu, may mắn cô đã được nhà họ Cửu đem về nuôi dưỡng.

Do vậy, tới lúc biết rõ thân phận thực sự của con dâu, ông lão Lục đã luôn phải sống trong lo sợ và dằn vặt, tìm đủ mọi cách hòng chia rẽ vợ chồng Lục Nghị Phàm.

Trải qua chuỗi sự việc lần này, cuối cùng ông lão Lục mới hoàn toàn ăn năn, hối hận. Cửu Châu cũng lựa chọn tha thứ cho ông ta. Hận thù, ghen ghét, hãm hại, dồn nhau vào bước đường cùng, đó không phải là điều cô muốn.

- Cha, mẹ, con gái bất hiếu, bây giờ mới đến thăm hai người.

Cửu Châu cúi đầu lạy cha mẹ ruột, nhìn bức ảnh nhỏ của cha, mẹ được đặt ngay ngắn giữa bài vị, nước mắt cô nhẹ nhàng rơi xuống đôi gò má trắng ngần.

- Cha, mẹ!

Lục Nghị Phàm quỳ bên cạnh vợ, dịu dàng nắm lấy bàn tay cô. Ánh mắt anh thâm trầm mà ấm áp, ngọt ngào mà ôn nhu tựa biển trời mùa thu.

- Con sẽ chăm sóc cho Bạch Bối thật tốt, cha mẹ hãy yên tâm.

Mùa xuân đến thật rồi. Những cánh chim nhỏ tíu tít chao liệng trên bầu trời cao rộng, cùng nhau hòa tấu lên những bản nhạc say đắm của tình yêu, của hạnh phúc.

Bản nhạc giao hưởng "Ánh trăng" kinh điển của Wolfgang Amadeus Mozart nhẹ nhàng vang lên trong biệt phủ Thống Đốc. Người người đứng chen chúc trong tòa biệt thự, gương mặt ai nấy đều lộ rõ vẻ phấn khởi xen lẫn ngưỡng mộ, không ngừng đưa mắt mà trầm trồ nhìn về phía đôi vợ chồng đẹp như tranh vẽ.

Lục Nghị Phàm mặc quân phục thành hôn chỉ dành riêng cho Thống Đốc quân, trên tay ôm một bó hoa hồng ngoại đỏ thắm, khuôn mặt anh tuấn, đẹp đẽ như tạc, tủm tỉm cười đứng trên lễ đường.

Ông lão Lục cùng bảy người vợ ngồi trang trọng hai bên sảnh chính, thỉnh thoảng lại nhìn nhau mỉm cười.

Đúng giờ, Cửu Châu cuối cùng cũng được Diêu Dung nắm tay, trìu mến dẫn ra lễ đường. Chiếc váy cưới độc nhất vô nhị, được Lục Nghị Phàm đặt từ nhà thiết kế nổi tiếng nhất nước Anh, trên thân váy đính ngọc trai và kim cương quý hiếm, vạt váy xòe rộng, ôm trọn từng đường nét cong mềm trên cơ thể cô. Trông Cửu Châu xinh đẹp vô cùng...

Vừa trông thấy Cửu Châu được mẹ dắt tay bước ra, đột nhiên khóe mắt Lục Nghị Phàm chợt cay xè, ửng đỏ. Anh hít sâu một hơi, tự cảm thấy trong lòng hồi hộp vô cùng. Người con gái đẹp nhất đời anh đang dịu dàng nắm lấy tay anh mà trao nhẫn cưới, cùng nhau hưởng trọn hạnh phúc tới cuối phần đời còn lại.

- Chà chà, ông Lục, trông vợ chồng Thống Đốc thật đẹp quá!

Tổng thống ngồi ngay ngắn trên ghế, không quên quay sang phía ông lão Lục mà bày tỏ lòng ngưỡng mộ. Quân sĩ đứng nghiêm chỉnh ngay giữa dọc đường ra vào của biệt thự, trên hông giắt súng ngắm, cẩn thận canh giữ an toàn tuyệt đối.

Lục Trịnh cùng Tiếu Hàn Phong mặc vest chỉnh tề, mỗi người đều bế một đứa trẻ, cười tới híp cả hai mắt. Tiểu công chúa được gọi là Cá Nhỏ, tiểu hoàng tử được gọi là Phàm Con, nằm trong vòng tay của bác và cha nuôi đánh giấc ngủ một cách ngon lành.

Hai đứa trẻ không hề hay biết, chúng đã được dự một đám cưới tuyệt vời nhất từ trước tới nay: đám cưới thế kỷ của cha mẹ chúng...

Giữa tiếng hò reo ầm ĩ của hơn một ngàn quan khách lớn nhỏ, Lục Nghị Phàm vòng tay ôm siết lấy vòng eo nhỏ nhắn của Cửu Châu, dịu dàng hôn lên trán cô mà thỏ thẻ:

- Vợ à, anh yêu em!

- Em cũng yêu anh!

Đôi môi ấm áp nhẹ nhàng hòa quyện đắm say với nhau, cùng trao cho nhau dự vị ngọt ngào, hạnh phúc.

Cô dâu xinh đẹp nhất trong cuộc đời anh!

Tình yêu lớn lao, hạnh phúc nhất trong cuộc đời anh!

Giữa muôn ngàn đau- hận triền miên không dứt, đến cuối cùng cả anh và cô đều nhận ra, thứ quan trọng nhất đối với mỗi con người, không phải là hư vinh, danh vọng, cũng không phải là trả nghiệp, hận thù...

Mà là tình yêu và lòng vị tha!

Phải, có tình yêu, có hạnh phúc, đời người chỉ cần có thế!

"Nếu em muốn hái sao trên trời, anh không thể làm được. Thế nhưng, nếu em muốn đứng trên danh vọng cao nhất của lực lượng quân đội, anh sẵn sàng nhường chức Thống Đốc quân cho em!"

HẾT

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »