Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5675 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 110
vợ chồng giống nhau, độc ác như nhau

❊ ❊ ❊

Cô... cô giống y hệt hắn... Cô độc ác không kém Lục Nghị Phàm! Triển Chúc thoi thóp nói từng chữ, cả người bị trói trụ cứng ngắc, đau đớn đến khủng khiếp. Hắn không dám cử động mạnh. Vì nếu hắn chỉ cần hơi lắc người một chút, bàn tay đang bị đóng đinh trên bàn gỗ kia sẽ càng bị cứa sâu thêm.

Đau đến chết đi sống lại.

Đây chính là thứ cảm giác kinh tởm nhất mà trong suốt bốn mươi năm cuộc đời của hắn đã và đang phải trải qua.

Gương mặt lạnh lùng đến mức chạy buốt cả sống lưng của Cửu Châu nhìn chằm chằm về phía hắn. Cô ngồi vắt chân trên ghế, bàn tay cọ cọ lên chiếc kéo nhỏ, bình thản cất giọng:

- Tao sẽ tha cho mày một con đường sống. Nếu mày khai thật cho tao biết kẻ chủ mưu đứng sau giật dây mày là ai, tao sẽ xem xét mà thả mày đi.

Cơ thể Triển Chúc không rét mà run. Qua sự việc vừa rồi, hắn cũng đã biết con người Cửu Châu vốn không dễ chọc, cô đã nói là sẽ làm. Triển Chúc muốn giữ một mạng thì phải chịu nhục mà hạ mình. Đợi thoát ra được khỏi đây, hắn nhất định sẽ tìm cơ hội báo thù.

Triển Chúc cúi gằm mặt, chậm rãi nói từng chữ:

- Thực ra, tôi chỉ là người thực thi mệnh lệnh. Tôi được cấp trên yêu cầu tìm đến Lã Mục Chí, kích động lòng hận thù trong người ông ta. Con trai Lã Mục Chí là Lã Kha Sâm đã bị chết ở Ai Cập, do vậy tôi liền thuận buồm vuốt gió, thêm dầu vào lửa, đổ mọi tội lỗi lên đầu Lục Nghị Phàm.

Ngừng một lát, hắn lại nói tiếp:

- Mặc dù Lục Nghị Phàm đã đền bù cho ông ta số tiền không nhỏ, thế nhưng... dưới sự công kích của chúng tôi, Lã Mục Chí đã trở mặt, quyết tâm báo thù cho con trai.

- Thừa cơ, mày cùng đàn em đã bày mưu, giả vờ gửi thư ghi số hiệu máy bay của chồng tao để đánh lạc hướng. Nhưng thực chất mày đã ngấm ngầm cho người cài bom vào xe riêng, lại phó thác cho Lã Mục Chí phục sẵn ở bên ngoài, chờ thời cơ thích hợp liền ra tay, phải chứ?

Những lời Cửu Châu nói ra khiến Triển Chúc hoàn toàn câm nín. Hắn đã bị dọa sợ, tới mức tiểu cả ra đất, không ngừng mở miệng van xin khẩn khoản:

- Tôi cũng chỉ nghe lời ông lớn. Tôi hoàn toàn không biết gì hết, không biết gì hết.

Cửu Châu cười khẩy, nhìn Triển Chúc mà đáp gọn lỏn:

- Vậy ông lớn là ai?

Nghe đến câu hỏi này, Triển Chúc liền vội đánh mắt sang hướng khác hòng né tránh. Có lẽ hắn ta rất sợ kẻ tự xưng là ông lớn kia. Bởi vậy, mặc cho hoàn cảnh trước mắt đang vô cùng nguy cấp, Triển Chúc vẫn nhất định không chịu khai ra.

Sức kiên nhẫn của Cửu Châu cũng có giới hạn. Cô ném mạnh chiếc kéo xuống đất, lao đến bên cạnh Triển Chúc, dùng tay siết chặt cằm hắn mà gằn giọng:

- Tao hỏi lại một lần nữa, ông lớn là ai?

Triển Chúc đau đớn đến chảy nước mắt, biết không thể nào giấu được Cửu Châu nữa, hắn liền ấp úng, khó nhọc thốt ra từng chữ:

- Là... là... Lu...!!!

Choang!

Đoàng... đoàng...

Tiếng kính vỡ tan hòa lẫn tiếng đạn lạnh lùng xuyên qua, khiến Cửu Châu giật mình chết trân tại chỗ. Viên đạn xuyên qua cửa kính khách sạn, bay thẳng qua thái dương Triển Chúc, khiến hắn chết mà chưa kịp nhắm mắt.

Đáp án cuối cùng Cửu Châu cũng không thể tìm ra. Triển Chúc cứ như vậy mà chết đi ngay trước mắt cô, mọi manh mối đều chấm dứt tại đây.

Nước mắt Cửu Châu lạnh lùng rơi xuống gò má.

- Cửu Châu, mau mở cửa ra. Anh là Lục Trịnh!

Lục Trịnh đẩy cửa bước vào, trông thấy cảnh tượng trước mắt cũng không thể nào kìm nén nổi cơn hoảng hốt, hết nhìn thi thể của Triển Chúc lại nhìn về phía Cửu Châu.

Người của Lục gia nhanh chóng có mặt. Ông lão Lục Nghị cũng đích thân đến đây. Gương mặt ông ta hằm hằm sát khí, không nói không rằng mà bước thẳng về phía Cửu Châu, vung tay tát thật mạnh lên má cô.

- Tôi đã cảnh cáo cô cấm được làm loạn trong cái nhà này cơ mà. Cô bị điếc hay sao?

Cửu Châu không đáp, bước vào nhà tắm mặc lại quần áo, sau đó lạnh lùng đi thẳng ra bên ngoài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »