Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5668 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 134
cô ấy có thai rồi

❊ ❊ ❊

Thống Đốc, chúng tôi đã cho người lục tung toàn bộ thành phố, thế nhưng tung tích của phu nhân vẫn không thể nào tìm ra!

Thuộc hạ của Lục Nghị Phàm sợ sệt quỳ rạp trên đất, không dám ngửa mặt lên nhìn anh.

Trên chiếc xe lăn đời mới, Lục Nghị Phàm ngửa cổ ra phía sau, hai mắt nhắm hờ, bàn tay nắm thật chặt tới mức nổi cả gân xanh. Người phụ nữa của anh ở đâu, cho đến thời điểm hiện tại anh còn không biết?

Cửu Châu, em còn muốn chạy trốn anh đến khi nào nữa???

Từ phía ngoài cổng biệt thự, Lục Trịnh gấp gáp bước tới, trên mặt vẫn hiển hiện rõ sự lo lắng khôn nguôi.

Vừa trông thấy Lục Nghị Phàm, Lục Trịnh đã hỏi dồn:

- Tình hình Cửu Châu thế nào? Vẫn chưa phát hiện ra bất kỳ một manh mối nào sao?

Lục Nghị Phàm không đáp, đưa tay bấm nút lệnh trên thân xe lăn, sau đó đi thẳng vào phòng ngủ của mẹ. Lúc này đây, Diêu Dung vẫn đang ngồi trên giường xem phim truyền hình, thái độ hết sức bình thản, không có bất kỳ một chút ăn năn, hối lỗi nào với hành vi tàn nhẫn mà mình đã gây ra.

Nghe tiếng động, Diêu Dung lập tức ngẩng mặt lên, trông thấy Lục Nghị Phàm tới, cơ thể bà ta phút chốc cứng đờ.

- Nghị Phàm, con...

- Mẹ bán Cửu Châu cho kẻ nào?

Lục Nghị Phàm hừ lạnh, nhìn Diêu Dung bằng ánh mắt vô cùng căm phẫn.

Diêu Dung giật thót, vội vàng lấp liếm:

- Không. Con nghe mẹ giải thích, chuyện này đều là vì...

- Vì con? Haha, thật nực cười. Mẹ nói mẹ vì con, thế nhưng chính mẹ đã giết chết đi người phụ nữ mà con yêu nhất. Mẹ à, trong vòng ba mươi năm mẹ sinh ra con, thử hỏi mẹ đã ở bên con trọn vẹn được một ngày nào chưa? Hay mẹ chỉ cắm đầu cắm cổ với mớ tiền bạc hão huyền cùng cái thứ danh vọng thối nát mà mẹ sùng bái?

Ngưng một lát, Lục Nghị Phàm tiếp tục cười nhạt:

- Mẹ không nói thì con vẫn thừa sức để tìm ra chân tay sau của mẹ. Một khi con bắt được, bọn chúng chỉ có nước chết không toàn thây!

Rầm!

Tiếng cánh cửa va mạnh khiến Diêu Dung há miệng chết sững. Nước mắt bà ta chảy ướt đẫm gò má, không thể nói ra bất kỳ lời nào. Chẳng lẽ, bà ta đã thật sự làm ra một việc sai lầm hay sao?

Lục Trịnh cùng La Vân Thiên đã chờ sẵn ở bên ngoài. Ngay khi thấy Lục Nghị Phàm đẩy xe lăn đi ra, hai người liền biết ý mà ngậm miệng.

Gương mặt lạnh lẽo đến mức khủng hoảng của Lục Nghị Phàm khiến người khác không rét mà run. Anh dùng lực, đứng thẳng trên đôi chân của mình, mặc cho cơn đau tê buốt đang không ngừng dày vò.

- Đem xe riêng đến đây. Tôi sẽ đích thân đi tìm Cửu Châu. Phong tỏa toàn bộ tuyến đường ngũ phu nhân đã đi, truy tìm dấu vết cuối cùng nơi Cửu phu nhân xuất hiện. Nội trong ngày hôm nay, tất cả đều phải tìm ra tung tích của cô ấy. Bằng không, các người hãy tự biết hậu quả phải gánh thê thảm đến mức nào!!!

.................

- Anh...anh đang nói nhảm điều gì vậy? Tiếu Hàn Phong, anh đừng quên tôi mới là người có quyền quyết định hôn nhân đại sự của anh!

Tụng Hi tức đến run người, đưa tay chỉ thẳng vào mặt Tiếu Hàn Phong mà la hét.

- Nhãi ranh mười bảy tuổi như cô mà cũng dám lên mặt dạy đời tôi ư? Người con gái này đã thuộc về tôi, hơn nữa còn đang mang trong mình cốt nhục của tôi. Tôi cấm ai được động vào cô ấy?

Những lời Tiếu Hàn Phong thốt ra như sét đánh ngang tai. Toàn bộ người dân trong thôn làng đều há hốc miệng, chết trân ngay tại chỗ, hết nhìn Tiếu Hàn Phong lại nhìn về phía Cửu Châu bằng ánh mắt dò xét cực điểm.

Tụng Hi không tin, nhất định không tin. Tiếu Hàn Phong chỉ mới đem Cửu Châu về đúng hai ngày, lấy đâu ra việc Cửu Châu đã mang thai?

Ngay cả Cửu Châu, sau khi nghe Tiếu Hàn Phong dám mạnh miệng nói cô mang thai, Cửu Châu cũng ngạc nhiên đến sửng sốt. Mặc dù Cửu Châu thừa hiểu, Tiếu Hàn Phong nói như thế chỉ vì muốn cứu cô. Thế nhưng, anh không sợ nếu dân làng phát hiện ra anh đang nói dối, hậu quả để lại sẽ khủng khiếp đến mức nào ư?

- Được rồi. Được rồi. Hai cô cậu không cần phải tranh cãi nhau làm gì nữa! Gọi Nghê Thiên đến đây, bà ấy có tài khám chữa thai, nhất định sẽ biết được Tiếu Hàn Phong là đang nói thật hay nói dối. Tiếu Hàn Phong, đừng quên tôi còn chưa tính sổ với cậu vì cậu dám nói dối rằng ả đàn bà kia bị câm đấy!!!

A Man Giạng rẽ đám đông hỗn tạp, cầm chiếc gậy trúc đập đập xuống nền đất để ra hiệu. Tiếng nói của trưởng làng lập tức có công dụng, đám người cũng im lặng hơn.

Cửu Châu nhìn người phụ nữ già nua, gương mặt hiền hậu đang chậm rãi bước đến bên cạnh mà thâm tâm không khỏi lo lắng. Cô đưa mắt nhìn Tiếu Hàn Phong ra hiệu, thế nhưng anh chỉ gật nhẹ đầu, hàm ý nhắc nhở cho cô cần phải hết sức bình tĩnh.

Bà lão Nghê dùng tay chạm thử lên bụng của Cửu Châu, sau đó cầm tay cô lên, đặt ngón trỏ trên dòng mạch ở cổ tay. Toàn bộ người dân đều im phăng phắc, hít thở mà chờ đợi kết quả.

Bất chợt, hai mắt bà lão Nghê sáng bừng lên, run rẩy nhìn Cửu Châu mà nói rành mạch từng tiếng:

- Có thai! Cô ấy có thai rồi! Chúc mừng con, Hàn Phong!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »