Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5649 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 130
giả câm

❊ ❊ ❊

Tiếu Hàn Phong không đưa Cửu Châu về nhà ngay mà đem cô đặt sau một tảng đá lớn, cách thôn làng của anh khoảng chừng sáu mét. Anh chạy tới bờ suối bên cạnh, đổ một ít nước vào trong chiếc chai hình bầu dục, sau đó nhanh nhẹn đem tới trước mặt Cửu Châu.

Cửu Châu đang trong trạng thái mơ màng, chợt cảm thấy cổ họng có chút ướt át. Dòng nước suối mát lạnh nhẹ nhàng luồn lách vào trong khoang miệng cô, khiến cô nhận ra cơ thể đã bắt đầu có chút dễ chịu.

Hửm!

Ánh sáng lờ mờ dần dần phản chiếu vào trong giác mạc của Cửu Châu, cô vội chau mày, đưa tay dụi dụi mắt.

- Ấy đừng! Bàn tay cô đang cáu bẩn, đưa lên mắt cho nhiễm trùng à? Thật là ngốc nghếch!

Tiếu Hàn Phong vừa nói, vừa đổ chai nước lên hai bàn tay của Cửu Châu, đoạn tự nhiên mà giúp cô chà sạch vết bùn đất bẩn thỉu.

Nhìn người con trai lạ mặt trước mắt đang cẩn thận rửa tay, chân cho cô, tâm trạng Cửu Châu bỗng dưng trầm mặc hẳn xuống. Hình ảnh Lục Nghị Phàm dịu dàng xoa lưng cho cô, mỉm cười ngọt ngào mỗi khi bị cô mắng: "Châu bé bỏng của anh!", tất cả đều in sâu vào trong từng tầng suy nghĩ của Cửu Châu lúc này.

Loading...

Tách...

- Cô khóc ư?

Tiếu Hàn Phong hết nhìn Cửu Châu, lại nhìn giọt nước mắt long lanh vừa mới nhỏ xuống lòng bàn tay mình, trong lòng có chút khó hiểu, gương mặt hơi nheo lại.

- Không có gì!

Cửu Châu lắc đầu lấp liếm, vội vàng rút tay lại, nhàn nhạt mà đáp:

- Cảm ơn anh, Tiếu... Tiếu Hàn Phong!

Tiếu Hàn Phong không nói thêm gì nữa, xoay người bước xuống bờ suối, sau đó vục nước lên mặt. Dòng nước mát lạnh thấm nhuần vào làn da ngăm ngăm của anh, càng khắc họa sâu hơn nét lãng tử, phong trần tự do tự tại.

- Cô tên là gì?

Tiếu Hàn Phong hướng về phía Cửu Châu, lạnh nhạt cất giọng hỏi. Cửu Châu cũng lịch sự đáp lại tên mình cho anh nghe.

- Cửu Châu? Cái tên này rất hay! Tôi có thể gọi em là Châu chứ?

Cửu Châu không đáp, quay mặt sang hướng khác. Rốt cuộc, cô cũng không có ý định ở lại đây lâu dài. Chờ cho sức khỏe của cô ổn định một chút, Cửu Châu phải tìm đường trở về biệt phủ Thống Đốc càng sớm càng tốt. Trở về để đối chấp một lời một mặt với vợ chồng Lục Nghị! Cô muốn chất vấn thẳng ông ta, vì sao hết lần này đến lần khác lại rắp tâm hại chết cô một cách độc ác đến như thế?!

Tiếu Hàn Phong nghiêng người nhìn cô, phát hiện ánh mắt ôn nhu, dịu dàng khi nãy đã bắt đầu thay đổi, dần dần chuyển sang căm hận bùng cháy đến ngút trời.

Đột nhiên, trong lòng anh bỗng cảm thấy có phần thích thú với cô gái này.

- Anh có thể chỉ cho tôi lối về thành phố được không?

Cửu Châu dè dặt hỏi Tiếu Hàn Phong.

- Ồ! Người đẹp muốn rời khỏi đây sớm như thế sao?

Tiếu Hàn Phong áp sát về phía Cửu Châu, đột nhiên vươn tay bóp nhẹ lên cằm của cô, khuôn mặt có chút bỉ ổi.

Cửu Châu hất tay anh ta ra khỏi cằm. Người đàn ông này đê tiện giống hệt Lục Nghị Phàm, ngay cả từ lời nói cho đến hành động. Nhìn bàn tay bị hất mạnh, trơ ra giữa không trung của mình, Tiếu Hàn Phong nhếch miệng cười nhạt.

Anh đưa tay chỉ vào phía sâu trong rừng, bình thản nói:

- Em muốn thoát ra khỏi đây, đợi sau mười ngày nữa đi. Hiện tại bộ tộc chúng tôi chuẩn bị làm lễ hiến tế, cầu bình an cho thần tộc, tôi đang rất bận rộn. Xong việc tôi sẽ đích thân đưa em ra khỏi đây.

Cửu Châu chống tay đứng dậy, lắc lắc đầu mà đáp:

- Không cần! Tôi có thể tự mình rời đi.

- Haha... Em nên nhớ, khu vực này không phải muốn đến là đến, muốn đi là đi. Nếu em để cho một người trong bộ tộc tôi nhìn thấy, chắc chắn cơ thể xinh đẹp này sẽ hoàn toàn bị nghiền nát.

Ngừng một lát, Tiếu Hàn Phong lại tiếp tục nói:

- Khôn hồn thì ngoãn ngoãn chịu đựng mười ngày. Trong suốt quãng thời gian ở đây, em phải giả câm cho tôi. Tiếu Hàn Phong đã nói là làm, đừng để tôi phải đích thân dọn xác cho em!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »