Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5592 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 122
ly hôn

❊ ❊ ❊

Những lời Trác Miêu Điểu căn dặn không khỏi khiến Cửu Châu suy nghĩ. Tuy nhiên, cô chỉ lặng lặng thở dài, đoạn quay vào bên trong phòng, giúp Lục Nghị Phàm chuẩn bị một vài đồ dùng cần thiết.

Khoảng chừng một tiếng đồng hồ sau, năm chiếc Maybach màu đen sáng bóng chầm chậm tiến vào bên trong thôn làng. Người đi đầu là Lục Trịnh, trên người chỉ mặc bộ vest nâu lịch lãm, dẫn đầu thuộc hạ, nhanh chóng xuống xe, rảo bước tiến sâu vào bên trong. Khuôn mặt nghiêm nghị thường ngày của anh ngập tràn sự lo lắng.

Vừa trông thấy bóng dáng Cửu Châu đang tựa lưng ở cửa, Lục Trịnh đã vội vàng lao tới hỏi dồn dập:

- Cửu Châu, thì ra là em ở đây. Sức khỏe của Nghị Phàm sao rồi?

- Nghị Phàm đang hồi phục tích cực. Anh không nên quá lo lắng.

Cửu Châu nhoẻn miệng đáp.

Lục Trịnh nghe vậy đã phần nào yên tâm hơn, vội vàng gật đầu, sau đó mở cửa bước vào. Ngay khi nhìn thấy em trai, tâm trạng của anh bỗng trở nên vô cùng kích động, lao đến ôm chầm lấy Lục Nghị Phàm, không quên đấm lên ngực anh một đấm:

- Thằng nhãi này! Có biết cha mẹ và các anh lo lắng cho em lắm không hả?

- Đàn ông nam nhi đại trượng phu, chưa gì đã òa lên khóc.

Trước cảm xúc quá khích của anh trai, Lục Nghị Phàm chỉ nhàn nhạt chau mày mà mắng.

Hai anh em họ từ nhỏ đã có mối quan hệ vô cùng thân thiết. Từ bé đến lớn, Lục Trịnh luôn là người anh số một trong lòng Lục Nghị Phàm. Bởi vậy, vừa gặp lại nhau sau chuỗi ngày xa cách, tưởng chừng như âm dương đảo ngược, Lục Trịnh đã không kìm lòng được mà bật khóc.

Cửu Châu khoanh tay trước ngực, chỉ đứng lẳng lặng nhìn hai anh em họ đoàn tụ, khóe mắt nhất thời cũng chợt cay xè.

Đoàn người rời đi vào giữa buổi trưa nắng gắt chói chang. Thôn làng đìu hiu, cô quạnh dần dần khuất sau từng hàng cây lớn, khẽ lay động trong gió. Mặc dù Cửu Châu và Lục Nghị Phàm chỉ ở lại đây trong vài ngày ngắn ngủi, thế nhưng chính sự sống bình dị ở đây cũng đã giúp cô và anh cảm thấy tâm can thoải mái hơn rất nhiều. Điều quan trọng là bản thân hai vợ chồng họ cũng đã kịp thời nhận ra thứ tình cảm sâu kín nhất ở trong chính lòng mình.

Cửu Châu tựa đầu lên bờ vai cứng cáp của chồng, đôi mắt lim dim mà nhắm lại. Mùi thơm dịu tỏa ra trên xe thoang thoảng len lỏi vào trong khoang mũi của cô, tựa hồ như đang ru Cửu Châu dần dần chìm vào trong giấc ngủ.

Cuối cùng, cô quả thật đã thiếp đi một lúc. Lục Nghị Phàm dùng một tay đỡ đầu cho vợ, khóe môi cong nhẹ. Nhìn cô nằm ngủ say trên vai anh, Lục Nghị Phản bỗng cảm thấy bình yên đến nhường nào.

Qua kính chiếu hậu, Lục Trịnh thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn về phía Lục Nghị Phàm mà quan sát. Anh thừa hiểu, em trai anh lúc này đã biết yêu. Hơn nữa là yêu vô cùng sâu đậm.

Lục Trịnh khẽ thở dài, nhẹ nhàng buông ra một tiếng:

- Em có nghĩ, nếu một ngày Cửu Châu biết được sự thật đó, liệu rằng cô ấy sẽ còn ở bên em hay không?

Nghe anh trai hỏi, động tác vuốt tóc Cửu Châu của Lục Nghị Phàm chợt dừng lại. Ánh mắt anh càng lúc càng trở nên đăm chiêu hơn, thoáng ẩn hiện chút buồn bã, thê lương.

- Cửu Châu sẽ rời đi, chắc chắn là thế. Hiện tại em chỉ muốn bù đắp cho cô ấy bằng tất cả thứ tình cảm chân thành này của em mà thôi. Hận thù của quá khứ, vì sao lại bắt vợ chồng em phải gánh?

Không khí trên xe bỗng chốc trở nên nặng nề hơn, không ai nói gì nữa.

Trải qua một khoảng thời gian không dài, cuối cùng đoàn xe cũng an toàn dừng lại bên trong khuôn viên dinh thự. Ngay khi cửa xe được mở ra, Diêu Dung, ông lão Lục Nghị cùng ba người anh trai còn lại của Lục Nghị Phàm đều có mặt đầy đủ.

- Nghị Phàm, quá tốt, quá tốt rồi!

Lục Khương Chấn, anh trai thứ tư mừng rỡ vỗ tay đen đét. Gương mặt ai ai cũng phấn khởi, vui mừng, chỉ riêng ông lão Lục Nghị vẫn bày ra thứ cảm xúc lạnh nhạt, không mảy may quan tâm cho lắm. Sau khi xác nhận Lục Nghị Phàm đã bình an quay trở về, Lục Nghị bèn chống gậy, xoay lưng bước trở lại vào trong nhà.

Vì chân của anh đã bị gãy, thế nên Lục Nghị Phàm được Triệu quản gia giúp đẩy xe lăn. Bác sĩ riêng cũng đã có mặt, giúp anh sơ cứu lại một chút, đoạn mới yên tâm rời đi.

Diêu Dung nhìn Cửu Châu, hất hàm ra lệnh:

- Còn đứng đó mà trừng mắt lên nhìn à? Cô mau chóng xuống bếp hầm canh cho Nghị Phàm bồi bổ đi!

Những sự việc xảy ra trong thôn làng vừa qua, cùng giấc ngủ chập chờn đã khiến Cửu Châu thấm mệt. Cô vừa định lên lầu nghỉ ngơi, Diêu Dung đã gọi giật lại.

Cửu Châu muốn nói gì đó, thế nhưng đành nín nhịn lại trong lòng. Dù sao thì cũng là vì chồng mình, bởi vậy cô đành ngoan ngoãn xắn tay áo, đeo tạp dề, lúi húi bước vào bếp làm canh hầm cho anh dưỡng sức.

Trong khi Cửu Châu đang quay cuồng cùng đống thực phẩm, Diêu Dung đã đứng sau lưng cô từ lúc nào. Bà ta nhếch miệng cười khẩy, đoạn chậm rãi nói rành rọt từng chữ:

- Lão gia đã quyết định sẽ cho cô và Nghị Phàm ly hôn. Cửu Châu, chúc mừng cô!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »