Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5650 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 127
đe dọa cha đẻ

❊ ❊ ❊

Cạch... cạch...

Âm thanh gõ bàn phím càng lúc càng trở nên gấp gáp hơn. Hai người đàn ông dính chặt mắt trên màn hình máy tính. Dường như mồ hôi lạnh đang dần dần chảy ướt đầm lưng áo Trì Mặc. Ông chủ lớn của anh ta đang đang có mặt tại đây, hơn nữa thời gian cho Trì Mặc chỉ có năm phút. Có thể coi năm phút này chính là thời khắc sinh tử.

- Thống... Thống Đốc... đã khôi phục xong toàn bộ dữ liệu rồi ạ!

Trì Mặc thở phào một hơi, đưa tay quệt ngang mồ hôi trên trán.

- Tốt!

Lục Nghị Phàm không nhìn Trì Mặc, chỉ lạnh nhạt buông ra một câu ngắn gọn. Sau khi thực hiện một vài thao tác, cuối cùng màn hình camera cũng dần được hiển thị rõ ràng.

Ngay khi trông thấy toàn bộ sự việc diễn ra trên camera, hai mắt Lục Nghị Phàm dần dần nhíu chặt, toàn thân bất giác cứng đờ. Hình ảnh Cửu Châu và ông lão Lục Nghị đang cùng nhau quỳ rạp dưới đất đập vào mắt anh một cách rõ ràng. Cuộc trò chuyện của họ, Lục Nghị Phàm đều nghe thấy rõ.

Rầm!!!

Bàn phím máy tính bị nắm đấm của anh đập vỡ tan tành, mảnh nhựa sắc cứa một đường dài vào lòng bàn tay anh. Vậy mà Lục Nghị Phàm cũng không còn cảm thấy đau đớn.

Trì Mặc đứng bên cạnh nhất thời đổ mồ hôi lạnh.

Mặc dù Diêu Dung và ông lão Lục là vợ chồng, thế nhưng đã từ lâu, hai người đã không còn ngủ chung nữa. Lần này, một phần là vì lo cho sức khỏe của Lục Nghị Phàm, một phần cũng vì muốn cải tạo và dọn dẹp lại biệt phủ Thống Đốc, cho nên cả hai người họ mới quyết định ở lại đây lâu dài.

Ông lão Lục Nghị nằm nghiêng người trên chiếc giường lớn, hơi thở đều đều phát ra. Từ trong ánh đèn lờ mờ, khuôn mặt già nua, nhăn nheo của ông ta hiện lên trông đầy ma mị và toan tính.

Cạch...

Cánh cửa phòng ngủ trực tiếp được đẩy mạnh ra. Chiếc xe lăn nhẹ nhàng chuyển động, tiến gần đến sát bên giường của ông lão Lục.

Hửm!!!

Thứ cảm giác mát lạnh tỏa ra từ họng súng, chạm lên huyệt thái dương của ông ta, làm cho Lục Nghị mở choàng mắt tỉnh lại.

- Con... con muốn giết chết chính cha ruột của mình ư?

Lục Nghị Phàm nhìn cha bằng đôi mắt lạnh tanh, khóe môi cong nhẹ. Đầu ngón tay anh siết chặt cò súng, thái độ bình thản, dửng dưng như đang nhìn người xa lạ.

- Con sẽ không giết cha! Cha thừa biết điều đó!

Ngừng một lát, anh tiếp tục cười khẩy:

- Thế nhưng, cha đã động tới người phụ nữ của con. Cha nói, con phải làm thế nào đây?!!!

Ông Lục Nghị cũng không hề sợ hãi, chậm chạp ngồi dậy, tựa lưng lên thành giường. Ông ta đã nuôi dưỡng Lục Nghị Phàm ba mươi năm. Ba mươi năm đó, Lục Nghị thừa hiểu tính cách của người con trai này. Cương nhu mâu thuẫn, đối nghịch đan xen nhau, bên trong con người tàn nhẫn này vẫn còn ẩn hiện một tầng lớp tính cách hoàn toàn trái ngược khác.

- Nghị Phàm, đàn bà trên đời này không thiếu. Cớ vì sao con lại nhất quyết đâm đầu vào cô ta?

- Chỉ vì Cửu Châu là Ngọc Bạch Bối, con gái của Ngọc Diên Hinh?

Lục Nghị Phàm cười nhạt, chậm rãi buông ra từng câu, từng chữ. Câu nói thẳng thắn này của anh khiến ông lão Lục giật mình sững sờ, há hốc miệng nhìn chằm chằm vào đứa con trai út.

Thì ra, bí mật tội ác bao năm qua mà ông ta ngỡ rằng đã được chôn vùi hoàn toàn, cuối cùng cũng bị phơi bày trước mắt con trai.

Lục Nghị Phàm thu lại súng, khóe môi cong lên đầy thách thức:

- Cho dù Cửu Châu có là ai đi chăng nữa, cô ấy vẫn chỉ là vợ con, là người sinh cháu nối dõi cho cha. Cha nghe cho kỹ đây, nếu không tìm được Cửu Châu trở về, con sẽ đoạn tuyệt quan hệ với toàn bộ Lục gia!!!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »