Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5671 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 133
đắc tội với bà bà

❊ ❊ ❊

Cửu Châu đứng sau vách cửa nghe lén, sống lưng không khỏi lạnh toát.

Ý của Tụng Hi muốn nói, cô chính là người được chọn làm vật hiến tế cho buổi lễ của họ sắp tới ư?

Nghe Tụng Hi nói vậy, đám phụ nữ còn lại hết sức phấn khích, không ngừng vỗ tay đen đét, nụ cười rộng ngoác đến cả mang tai. Vài kẻ nhanh nhẹn vội vã chạy đi gọi đàn ông trong thôn làng tới, sau đó kéo nhau ùn ùn bao vây trước cửa nhà của Tiếu Hàn Phong.

Cửu Châu thân cô thế cô, muốn chạy cũng không kịp. Cô chỉ biết bê đến một vài chiếc ghế gỗ, chèn kĩ cửa ra vào. Tuy nhiên, sức lực của đám người này không phải dạng vừa. Chúng giơ chân đá mạnh, cánh cửa cũ nát lập tức bị phá hỏng.

Tụng Hi dẫn đầu đoàn người, nghênh ngang bước lên phía trước.

- Tiện nhân, mau lôi ả ta ra ngoài này!

- Các người muốn làm gì? Đây là nhà của Tiếu Hàn Phong, các người đừng có mà tùy tiện phách lối.

Cửu Châu cứng rắn đáp lại. Trước sự hung hăng của họ, trông cô quả thật vô cùng nhỏ bé.

Tụng Hi không thèm trả lời, đưa tay bẻ một nhánh cây đầy gai mọc chìa ra gần đó, đoạn giơ lên trước mặt niệm một vài câu. Từ đầu đến cuối, tác phong của cô ta đều toát lên sự ma mị, tà giáo, khiến đám người trong thôn sùng bái đến mê muội.

Sau khoảng năm phút, Tụng Hi liền mở choàng mắt, dùng lực quất mạnh nhánh cây kia về phía Cửu Châu. Hành động bất ngờ này của cô ta khiến Cửu Châu không kịp phản ứng, tức khắc bị gai nhọn cào một vệt trên má, máu đỏ rướm chảy ra bên ngoài.

Cô mở tròn mắt nhìn Tụng Hi, lửa giận bừng bừng đang len lỏi mà bốc cháy.

Xoẹt!

Á... á...

Tụng Hi ôm mặt kêu lên thất thanh.

- Khốn nạn! Cô đang làm cái quái gì vậy?

Tụng Hi run rẩy, nhìn vết máu dính trên đầu ngón tay, tức đến bầm gan. Vậy mà... vậy mà Cửu Châu lại dám giật phăng nhánh cây kia, sau đó quật ngược trở lại cô ta. Đắc tội với bà bà Tụng Hi, lần này Cửu Châu phúc lớn mạng dày cũng đừng hòng thoát khỏi.

- Tôi không cần biết các người muốn giở trò gì? Tôi không động chạm đến các người thì các người cũng đừng nên gây chuyện với tôi.

Cửu Châu giật lùi vào trong phía cửa, thầm mong Tiếu Hàn Phong nhanh chóng quay trở lại. Mặc dù cô biết võ, thế nhưng hiện tại sức khỏe của Cửu Châu vẫn còn đang rất yếu, cơ thể suy nhược trầm trọng. Đối phó với đám người hung hãn này, cô có phần thiệt thòi hơn rất nhiều.

- Bắt lấy cô ta!

Đám người trong thôn lập tức hùa nhau lao đến, chỉ một loáng sau chúng đã bắt trói được Cửu Châu, đem buộc cô lên trên một chiếc cột gỗ nằm chính giữa thôn làng. Nơi đây chính là khu thờ thần sông, theo tín ngưỡng của bộ tộc này sùng bái. Tụng Hi được tôn làm bà bà, kẻ có quyền kêu gọi và sai bảo chúng sinh làm theo toàn bộ yêu cầu của mình.

Vết thương trên mặt của Tụng Hi đã được đắp thuốc cẩn thận. Cô ta nhìn Cửu Châu, đôi môi nhếch lên đầy thách thức:

- Cô dám giở trò quyến rũ Tiếu Hàn Phong ư? Vậy để bà bà này cho cô nếm mùi đau đớn!

Dứt lời, Tụng Hi giơ tay về phía một người đàn bà, đón lấy chiếc roi da đã sờn cũ, nhằm về hướng Cửu Châu mà quật tới tấp.

Phốc!

Bàn tay đang giơ lên giữa không trung của Tụng Hi liền bất ngờ bị giữ chặt lại. Cô ta điên tiết quay phắt lại nhìn, bắt gặp ánh mắt nóng rực như lửa của Tiếu Hàn Phong, gương mặt liền lập tức dịu lại.

- Phong! Anh dám chống đối lại tôi?

Tiếu Hàn Phong hừ lạnh, đoạn giật phăng chiếc roi da, ném ra bên ngoài. Trên tấm lưng trần của anh vẫn còn ướt đẫm mồ hôi, hơi thở có chút gấp gáp. Anh đưa mắt nhìn Cửu Châu trong bộ dạng nhếch nhác, gương mặt xinh đẹp còn bị thương, trong lòng có chút phẫn hận.

Đã từ rất lâu, Tiếu Hàn Phong hết lần này đến lần khác tỏ ra chống đối với phong tục hiến tế thần sông của bộ tộc mình. Hằng năm, để dân làng trong thôn có một cuộc sống bội thu, Tụng Hi sẽ đứng ra điều hành làm lễ tạ ơn. Tuy nhiên, phong tục này của họ vô cùng tàn nhẫn. Tàn nhẫn ở chỗ họ bắt buộc phải chọn ra một cô gái xinh đẹp, đồng trinh để dâng hiến.

Những thiếu nữ bị chọn làm vật hiến tế sẽ bị đem trói trên chiếc cột này. Chờ đến ngày lành, tháng tốt liền bị đem đẩy xuống sông, chôn vùi vĩnh viễn tuổi xuân dưới lòng nước lạnh lẽo.

- Cô nói Cửu Châu là người được thần sông đích thân chọn làm vật hiến tế sao?

Tiểu Hàn Phong nhàn nhạt cất giọng hỏi.

Trước câu hỏi này của anh, Tụng Hi vẫn vô cùng quyết đoán. Cô ta gật đầu quả quyết, nhất mực không thay đổi.

Haha...

Tiếu Hàn Phong bất ngờ bật cười. Ngay sau đó, anh đưa tay vuốt nhẹ lên gõ má xanh xao của Cửu Châu, ánh mắt tràn đầy sự chế nhạo:

- Rất tiếc. Thân thể của cô gái này... đã thuộc về tôi! Xem ra, chúng ta không thể hiến tế được rồi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »