Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5638 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 140
anh nghiện em đến chết

❊ ❊ ❊

Vừa nghe thấy câu nói này, sắc mặt của Diêu Dung hoàn toàn trắng bệch. Bà ta run rẩy giật lùi ra xa, nhìn Cửu Châu giống như đang sợ hãi lắm. Không thể nào, không thể nào. Diêu Dung lắc đầu lia lịa, đoạn vấp phải thân xe mà ngã khụy xuống đất.

- Cửu Châu... có thai?

Lục Nghị Phàm khẽ thở dài, sau đó dìu Cửu Châu bước vào trong sảnh, đồng thời sai Triệu quản gia gọi bác sĩ riêng tới khám rửa vết thương và chẩn đoán thai nhi cho cô.

Cửu Châu nằm dài trên giường, đưa mắt chớp nhìn lên trần nhà. Thoan Kiều, một trong những bác sĩ riêng của dòng họ Lục gia đang cẩn thận giúp cô rửa miệng vết thương trên chân, đoạn băng bó lại cẩn thận.

- Thống Đốc, để khám chính xác xem thai nhi đã được bao nhiêu tuần tuổi, chúng ta cần phải đến bệnh viện sản lớn nhất trong trung tâm thành phố.

Lục Nghị Phàm không do dự liền lập tức gật đầu. Ngay sau đó sốt sắng hỏi han:

- Cửu Châu đã mang thai. Vậy thì tôi cần phải cho cô ấy ăn những thứ gì để giúp cả mẹ, cả con được khỏe mạnh?

Nghe anh hỏi, Thoan Kiều suýt nữa thì phì cười, cũng may bà còn cố gắng mà nín nhịn được một chút. Bà là bác sĩ ngoại khoa, khám thai không phải là chuyên môn của bà. Bởi vậy riêng về vấn đề này, Thoan Kiều không thể tùy tiện mà phán xét.

Cửu Châu cũng không muốn làm khó bà, vội vàng đánh mắt ra hiệu cho anh, sau đó nhoẻn miệng cười đáp:

- Bác sĩ Kiều, cảm ơn cô đã giúp cháu sơ cứu. Cô cũng thấm mệt rồi, hãy cứ yên tâm về nghỉ ngơi trước đi ạ!

Bác sĩ Kiều đi rồi, Lục Nghị Phàm lúc này mới nhào về phía vợ, dùng hai tay ghim chặt bàn tay cô trên đầu, sau đó thích chí mà dùng sống mũi cọ cọ lên môi vợ.

- Vợ à! Em xem này, bây giờ cả hai chúng ta đều bị thương ở chân. Đây có phải là vợ chồng sống chết giống nhau không vậy?

- Em giống anh thế nào được. Anh bị gãy xương chân, còn em thì bị đạn bắn. Vậy là giống ư?

Hai người cứ thế nhìn nhau, ánh mắt anh dành cho cô tràn ngập yêu thương, hạnh phúc. Lục Nghị Phàm không nhịn được nữa, chậm rãi áp sát môi mình lên môi cô.

Bờ môi mềm mịn, ngọt ngào này đã từ lâu khiến anh say mê đến đắm đuối. Lục Nghị Phàm nhẹ nhàng tách môi Cửu Châu ra, sau đó luồn lưỡi mình vào trong khoang miệng cô mà mơn trớn. Thứ cảm giác độc đáo này làm dục vọng trong người cả hai bắt đầu nảy nở.

Ngay khi bàn tay Lục Nghị Phàm vừa tháo được áo lót của Cửu Châu ra, tiếng thở của Cửu Châu đã bắt đầu trở lên dồn dập hơn.

- Nhẹ thôi anh!

Cửu Châu thỏ thẻ thì thầm vào tai chồng. Hiện tại họ đã có con, bởi vậy mọi động tác cũng đều phải thật cẩn thận hết sức có thể.

Lục Nghị Phàm gật gật đầu, nhanh chóng cúi xuống hôn lấy ngực cô, bàn tay cứng rắn không ngừng vuốt ve cơ thể trắng ngần, trần trụi, thỏa mãn mà mơn trớn, xoa nắn khắp nơi. Hầu như mọi chỗ anh đi qua đều để lại dấu vết. Làn da trắng nõn của cô ửng hồng, đôi mắt ướt át đưa tình nhìn anh, các ngón tay thon dài chầm chậm luồn vào trong mớ tóc ngắn.

- Châu...

Lục Nghị Phàm khẽ gọi. Giọng nói của anh càng lúc càng trở nên khàn đục. Anh nhẹ nhàng tách hai đùi của cô ra, sau đó bắt đầu tiến sâu vào nơi ẩm ướt nhất. Cảm nhận được vật cứng rắn của anh đang bắt đầu đi vào cơ thể, Cửu Châu nhăn mặt mà cong người rên rỉ. Mọi cử chỉ của anh đều hết sức cẩn thận, không dùng lực mạnh như những lần trước.

Hai thân thể đẹp như tranh vẽ quấn chặt lấy nhau, cùng nhau trầm luân trong dục vọng và tình yêu cháy bỏng.

- Châu! Anh yêu em!

Lục Nghị Phàm vừa chuyển động thân thể, vừa ghé sát tai cô mà thì thầm. Cửu Châu bám chặt lên vai anh, va chạm dưới thân khiến cô hoàn toàn rơi vào trạng thái mê đắm, nhắm nghiền hai mắt.

Ưmmm... Aaa...

Cửu Châu liên tục thở hổn hển. Tiếng rên đầy kích thích của cô làm Lục Nghị Phàm càng thêm phấn khích. Anh dùng tay xoa nắn hai bầu ngực đẫy đà của cô, nhoẻn miệng cười trêu chọc:

- Trông em kìa, thật là biết hưởng thụ!

- Anh... anh im miệng! Aaaa....

Cửu Châu xấu hổ lắp bắp nói.

Gương mặt anh tuấn của Lục Nghị Phàm lại càng thêm ma mị. Anh vẫn chuyển động đều eo và hông, thỉnh thoảng lại hôn lên từng ngón chân của vợ mà cắn:

- Em muốn anh im miệng, được, anh chiều lòng em. Thế nhưng là cả hai chúng ta cùng nhau im miệng!

Dứt lời, Lục Nghị Phàm vươn tay bế xốc Cửu Châu lên, nghiêm chỉnh đặt cô trên đùi anh. Ở tư thế này, phần dưới của Cửu Châu càng thêm siết chặt và bị đâm sâu hơn, cô cong thẳng lưng, liên tục kêu rên trong miệng. Hai bàn chân quặp chặt lên lưng của anh.

Bờ môi căng mọng quấn lấy nhau đến say mê, cơ thể trần trụi không ngừng va chạm bên dưới đến nỗi mồ hôi của cả anh và cô đều ướt đầm.

- Ôi không! Anh... anh nghiện em đến chết!

Lục Nghị Phàm gầm lớn, thở hổn hển không ra hơi.

Quả thật, anh nghiện cô... đến chết!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »