Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5645 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 117
thụ thai để sinh con

❊ ❊ ❊

Ực...

Lục Nghị Phàm thèm thuồng nuốt xuống một ngụm nước bọt, cảm tưởng như toàn bộ cơ mạch lúc này đều như muốn vỡ tung vì hưng phấn.

Nhưng mà...

Anh lại đưa mắt nhìn xuống bàn chân đang bó bột kia, chỉ hận không thể vặn thẳng luôn xương cốt cho xong một lần. Hiếm khi vợ anh lại chủ động đến như thế? Mà có khi, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng cũng chưa biết chừng.

Nhận ra ý muốn do dự của chồng, Cửu Châu càng được nước lấn tới. Hôm nay, ngay tại đây, cô muốn trở thành gái hư, rũ bỏ toàn bộ cái mác ngoan hiền thường ngày nữa.

Cửu Châu nhặt chiếc khăn voan mỏng được để trên giường, đoạn đem buộc hờ lên mắt Lục Nghị Phàm. Trò chơi kích thích này, Cửu Châu là thật lòng muốn thử.

- Vợ à... Em học đâu cái thói hư thân như thế này vậy?

Trong giọng nói của Lục Nghị Phàm đã trở nên run rẩy. Anh nhớ anh đâu có dạy hư cô đâu mà. Thế nhưng, chỉ sau ba ngày không gặp, Cửu Châu dường như đã biến thành một con người hoàn toàn khác. Chính điều này khiến Lục Nghị Phàm có chút không quen, đành phải cắn răng hỏi lại lần nữa cho chắc.

Cửu Châu vẫn không chịu buông tha, ngón tay thon dài lướt nhẹ lên vành tai đỏ ửng của anh, thì thầm đầy ma mị:

- Anh không biết sao? Chính anh đã dạy hư cho em đó! Nghị Phàm, em muốn sinh con!

- Hả???

Lục Nghị Phàm giật mình, toan với tay kéo phăng chiếc khăn voan che mặt xuống, thế nhưng liền bị Cửu Châu giữ chặt lại. Trên bụng anh bỗng dưng cảm thấy mềm mềm. Da thịt căng tròn, trắng nõn của Cửu Châu bắt đầu cọ xát lên từng múi cơ bụng vạm vỡ của anh, khiến Lục Nghị Phàm không chịu được nữa mà lộn người vật cô nằm bẹp xuống dưới thân mình.

- Chân anh...

Cửu Châu thở hổn hển nói.

- Kệ đi. Vợ yêu muốn sinh con, anh phải hợp tác chứ!

Dứt lời, Cửu Châu cảm thấy đầu lưỡi ướt át của Lục Nghị Phàm đang dần dần len lỏi vào trong khoang miệng của cô, nhẹ nhàng mút mát từng dư vị ngọt ngào. Hương thơm da thịt này luôn khiến Lục Nghị Phàm say mê như điếu đổ.

Bàn tay cứng rắn không chịu yên vị, nhẹ nhàng xoa xoa đôi gò bồng đảo căng tròn của Cửu Châu, cùng với đó là sự liếm láp ướt át đến mức tê dại. Cửu Châu cong người hưởng thụ. Cô đã từng nghĩ, bản thân mình sẽ không bao giờ dâng hiến cho một gã đàn ông nào khác. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên Cửu Châu dám ngang nhiên phá nát quy tắc như thế này.

- Ưmm... Nghị Phàm...

- Anh đây! Chồng em đây!

Lục Nghị Phàm run rẩy đáp. Hai cơ thể đẹp như hoa như tượng tạc, quấn quýt bên nhau, dây dưa không dứt. Mỗi một nơi được anh hôn xuống, cắn nhẹ, Cửu Châu lại khẽ rên rỉ trong miệng. Cô nhắm chặt mắt, hai cánh tay thon dài vòng lên cổ anh, nắm chặt tóc ngắn của Lục Nghị Phàm mà kéo mạnh.

- Dang rộng chân ra, bé cưng!

Lục Nghị Phàm dịu dàng tách đôi cặp đùi thon thả của cô ra. Sau đó còn rất tinh tế mà với tay lấy một chiếc gối nhỏ, đem kê xuống dưới mông Cửu Châu.

Từng nhịp va chạm lúc chậm lúc nhanh, lúc nhẹ lúc mạnh làm cơ thể hai người như muốn vỡ tung. Sự hưng phấn kịch liệt, hoan ái làm cho Lục Nghị Phàm quên sạch cơn đau từ các vết thương trên cơ thể, ghì chặt Cửu Châu đến nỗi phải gầm lên trong đả kích, sau đó nằm vật xuống giường mà liên tục thở dốc.

Trong khoảnh khắc này, dường như, mọi rào cản. hận thù giữa hai người đều đã hoàn toàn biến mất.

Hương Diên đứng bên ngoài cửa, sốt ruột tới mức giậm chân liên tục. Đã mấy lần cô ta muốn đẩy cửa bước vào, thế nhưng đều bị chốt khóa ngăn cản lại.

- Cửu Châu, cô làm gì ở trong đó mà lâu vậy? Mau ra đây cho tôi nhờ!

Hương Diên vừa gọi vừa dùng tay đập thật mạnh lên cánh cửa.

Két!

Khoảng chừng năm phút sau, cuối cùng Cửu Châu cũng chịu bước ra bên ngoài, đắc ý nhìn cô ta bằng ánh mắt giễu cợt.

- Cô đã làm gì ở trong đó?

Hương Diên gằn giọng nói từng chữ.

Trái ngược với thái độ tức giận đến cực hạn của cô ta, Cửu Châu chỉ khẽ nhún vai, như cười như không mà ung dung đáp:

- Thụ thai để sinh con!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »