Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5692 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 118
báo ơn? chi bằng cô hãy tự đập gãy một chân còn lại của tôi đi!

❊ ❊ ❊

Thụ thai để sinh con? Ả tiện nhân dâm đãng này, cô đúng là một con hồ ly tinh đáng chết!

Hương Diên nắm chặt hai tay, tức điên người mà gào lớn. Không để Cửu Châu nói thêm bất kỳ lời nào, Hương Diên bèn chạy nhanh vào bên trong cửa, tiến về phía Lục Nghị Phàm.

Trông thấy anh đã tỉnh, làn da còn ửng đỏ, trên cổ chi chít những vết hôn, cho thấy anh cùng Cửu Châu đã vừa trải qua một cuộc hoan ái vô cùng mãnh liệt. Mặc dù thâm tâm Hương Diên đã uất nghẹn lên cổ, thế nhưng cô ta vẫn cố gắng kìm nén cơn tức giận một cách cực hạn nhất.

- Anh Phàm, anh đã tỉnh lại từ khi nào? Em mới là người phụ nữ của anh. Còn ả đàn bà kia chỉ là một con điếm, một con điếm hèn hạ muốn quyến rũ anh.

- Cô câm miệng! Tôi cấm cô được phép buông lời phỉ báng vợ tôi.

Lục Nghị Phàm trừng mắt nhìn chằm chằm về phía Hương Diên. Nếu như anh không bị thương, có lẽ trên mặt cô ta đã nổi rõ dấu bàn tay của anh rồi. Ngay cả Phương Tịnh Thanh, Lục Nghị Phàm còn dám tát, huống hồ gì một Hương Diên nhỏ bé đáng ghét như thế này?!

- Hương Diên, cô có thể hạ màn được rồi đấy. Cô nghĩ chỉ bằng đống thuốc kích thích làm giảm trí nhớ kia mà có thể điều khiển được tôi ư? À, cô nên nhớ, ngay từ khi còn nhỏ tôi đã có khả năng miễn dịch với toàn bộ các loại thuốc kích thích!

Thì ra, anh sớm đã biết được kế hoạch đê tiện này của Hương Diên. Chỉ là Lục Nghị Phàm còn muốn trêu đùa cô ta thêm một chút, để xem cô ta định giở trò gì.

Trong lòng Hương Diên lúc này vô cùng rối ren. Cô ta câm nín hoàn toàn. Bí mật đã bị bại lộ, vậy thì cơ hội được ở bên người đàn ông mà cô ta xem như là cả sinh mạng này cũng không thể nào được nữa. Chi bằng, lấy nhu hóa cương, lấy cương hóa nhu. Nếu không thể dùng tình cảm để kéo anh về bên mình, Hương Diên sẽ dùng điều kiện ép anh phải đồng ý.

- Con người anh chính trực công minh, phải chứ? Là chính tay em đã cứu anh một mạng. Do vậy, anh phải báo đáp ơn em.

Lông mày Lục Nghị Phàm lập tức chau lại. Anh không buồn nhìn cô ta, chỉ lạnh nhạt hỏi ngược:

- Báo đáp ơn cô? Được, vậy cô muốn gì?

- Làm người đàn ông của em, cưới em. Điều này đối với anh không quá khó, đúng không? Đã đến lúc anh thực hiện lời hứa mười năm trước của mình rồi đấy!

Hương Diên khoanh hai tay trước ngực, nhếch môi cười thầm. Lục Nghị Phàm mặc dù độc tài, cao ngạo, thế nhưng anh luôn luôn làm việc theo một quy tắc, kẻ đã có ơn nhất định anh sẽ dùng toàn bộ khả năng, thậm chí là cả tính mạng của mình để báo đáp.

- Báo ơn? Chi bằng cô hãy tự đập gãy một chân còn lại của tôi đi!

Hương Diên hoàn toàn hóa đá.

Những lời lẽ phũ phàng này của anh khiến Hương Diên vô cùng đau đớn đến túa gan cắt lòng. Người đàn ông này vậy mà lại tàn nhẫn đến vậy. Nước mắt trên mặt cô ta lập tức tuôn rơi ướt đẫm.

Hương Diên dùng mười năm yêu anh, mười năm theo đuổi một kẻ không hề yêu mình. Để rồi cuối cùng cô ta đổi lại được gì ngoài sự lạnh nhạt đến mức vô cảm như thế này?

Cửu Châu bước đi dạo quanh trong thôn, vươn vai hít thở sâu một chút, tâm tư bỗng chốc cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.

Cô đi đến bên cạnh một ngôi nhà cũ bỏ hoang, nằm cách đây không xa. Dường như có một sức hút mãnh liệt nào đó đang không ngừng thôi thúc Cửu Châu bước vào.

Căn nhà hoang này đã đổ vỡ tương đối trầm trọng, có một vài thứ đồ của trẻ em cáu bẩn rơi vãi dưới đất. Có khả năng nơi này từng có một gia đình đầm ấm sinh sống chẳng hạn?!

Càng đi sâu vào bên trong, Cửu Châu lại cảm thấy đầu óc mình choáng váng kì lạ. Một loạt ký ức hỗn tạp cứ thế nảy sinh trong đầu cô, tựa hồ như có một luồng điện lớn chạy dọc toàn bộ các huyết mạch.

Kì lạ!

Cửu Châu không ngừng lẩm bẩm trong miệng. Một thanh niên tuấn tú, mái tóc rẽ ngôi, ánh mắt sắc bén nhìn về phía cô không rời. Một cô bé dùng tay đập đập lên xô cát, cười cười nói nói liên tục:

"Chú à, chú à!"

Ánh mắt này, sao lại quen đến thế?

Cửu Châu bị cơn đau đầu hành hạ, nhất thời tựa người lên tường cũ, dùng hai tay vò tóc. Càng lúc những hình ảnh vốn đã mất của quá khứ lại ẩn hiện trong đầu cô.

"Chú à, chú tên là gì?"

"Hỏi làm gì, không cần thiết!"

"Đi mà. Chú, cháu yêu chú nhất!"

"Bé nít ranh miệng còn hôi sữa đã yêu với đương. Vớ vẩn!"

"Hứ... Chú có nói không? Chú à, chú tên là gì?"

Khi đó, Cửu Châu chỉ chớp chớp đôi mắt to tròn, long lanh mà nhìn về phía chàng thanh niên ấy.

Cuối cùng, anh không chịu được nữa, chỉ đành thở dài mà nói nhỏ:

"Hãy nhớ cho thật kỹ tên của chú. Nhớ đến khắc cốt ghi tâm, nhớ đến suốt quãng đời còn lại!"

"Lục Nghị Phàm!"...

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »