Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5656 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 153
hằng nhỏ của anh vượt chuẩn kích cỡ đàn ông

❊ ❊ ❊

Thôi nào, em nhìn mặt anh này, anh cũng tự hào về tay nghề nấu nướng của anh lắm chứ! Lục Nghị Phàm vươn tay lấy khắn ướt, lau lau đống cháo vẫn còn dính trên mặt, nhỏ giọng mà nói.

Cửu Châu phì cười, sau đó mở miệng trêu chọc anh:

- Thế em hỏi anh, ngoài nấu nướng ra, anh cảm thấy bản thân mình tự tin nhất ở điểm nào?

Nghe vợ hỏi, Lục Nghị Phàm chợt rơi vào trầm tư một chút. Từng ngón tay thon dài của anh không ngừng gõ gõ trên mặt bàn. Khoảng chừng một phút sau anh mới nở nụ cười đầy đắc ý, nheo nheo mắt đáp lời vợ:

- Thằng nhỏ của anh độ dài khi tiếp xúc với em là hai mươi mốt xăng- ti- mét, thời gian trung bình mỗi lần dao động trên dưới sáu mươi phút, vượt chuẩn kích cỡ của giới đàn ông...

Ngừng một lát, anh đột ngột cầm lấy tay Cửu Châu, bỉ ổi mà ép cô chạm xuống phần dưới của mình, cong môi nói tiếp:

- Đây chính là điểm anh tự hào nhất, phu nhân có nghĩ thế không?

- Anh... xấu xa!

Cửu Châu giật phắt tay lại, hai má đỏ bừng như trái cà chua chín, vội vã đứng dậy rảo bước vào phòng tắm.

Loading...

Nhìn điệu bộ ngại ngùng hết sức đáng yêu của cô, Lục Nghị Phàm khẽ cười. Anh ôm bát đũa vào bồn rửa bát, xối nước rửa thật sạch, sau đó mới bước lên phòng.

Triệu quản gia đứng im lặng bên cạnh, nhìn vị Thống Đốc quân đứng đầu lực lượng quân đội liên quốc gia có một không hai kia đang thuần thục rửa bát mà không dám thở mạnh. Trước khi anh kết hôn với Cửu Châu, khu vực dưới bếp này hầu như không bao giờ thấy anh ló mặt tới. Vậy mà hiện tại...

Cạch...

Cánh cửa phòng ngủ được mở ra. Cửu Châu vì quá mệt mỏi nên đã ngủ thiêm thiếp đi từ trước. Mái tóc dài xoăn nhẹ buông rủ trên gối, che một phần gương mặt xinh đẹp của cô.

Lục Nghị Phàm cúi thấp đầu xuống, nhẹ nhàng nằm bên cạnh cô, sau đó vươn tay ôm choàng qua bụng vợ. Anh ghé miệng hôn lên tóc Cửu Châu, từ từ nhắm mắt lại mà hít hà mùi thơm dịu ngọt trên mái tóc, bàn tay cứng rắn xoa nắn bụng cô, khóe miệng nở nụ cười đầy mãn nguyện.

Anh nằm ôm cô một lúc, sau đó mới chậm rãi đứng dậy, lấy áo khoác mỏng mặc lên người, đoạn bình thản bước xuống sảnh chính.

La Vân Thiên cùng Trác Hiên đã ngồi sẵn ở bên dưới, gương mặt người nào kẻ nấy đều trầm hẳn xuống, chứa đựng nhiều suy tư.

Vừa trông thấy Lục Nghị Phàm, La Vân Thiên vội vàng đứng dậy, mở lời nói thẳng:

- Đám người ném trứng thối và đất đá lên người phu nhân đã được khoanh vùng và canh giữ nghiêm ngặt. Chỉ chờ mệnh lệnh của Thống Đốc là chúng ta tiến hành xử lý.

Bộp... bộp...

Lục Nghị Phàm vỗ tay, cơ thể cứng ngắc nhẹ nhàng biến đổi, dần dần càng trở nên thâm sâu khó lường.

- Chúng làm ra chuyện gì với phu nhân thì các cậu cũng làm ngược lại với chúng như thế. Còn cần tôi phải dạy dỗ từ đầu nữa hay sao?

La Vân Thiên cùng Trác Hiên lập tức cúi mặt, sau đó xin phép đi ra ngoài.

Lục Nghị Phàm tự đến quầy rượu, rót cho mình hai ly Tequila Ley 925, đem đặt lên trước bàn tiếp khách.

Chậc!

Anh tặc lưỡi, tựa lưng lên thành ghế, bàn tay chao qua chao lại ly rượu, nhìn vào khoảng không vô định mà nhếch miệng nói:

- Ra đây đi. Trốn chui trốn lủi như một con chó, đó không phải là tác phong thường thấy của anh nhỉ?

Không gian xung quanh rơi vào trầm tư một lúc. Từ phía ngoài cửa chính, một bóng đen cao lớn nhẹ nhàng lách người, ngang nhiên bước vào.

- Đã lâu không gặp, Thống Đốc quân.

Anh ta rất tự nhiên mà ngồi xuống phía đối diện Lục Nghị Phàm, trực tiếp cầm ly rượu mà tu cạn.

- Chà chà, rượu ngon. Quả không hổ danh là người có tiền.

- Đến đây có việc gì?

Lục Nghị Phàm nhàn nhạt hếch mặt lên hỏi.

Nghe anh hỏi, người đàn ông bật cười lớn, sau đó lôi từ trong ngực áo một chiếc kẹp tóc màu sữa nhỏ, đặt lên trước mặt Lục Nghị Phàm.

- Cửu Châu để quên đồ, tôi đem đến trả lại cho cô ấy.

Ồ!

Lông mày Lục Nghị Phàm khẽ nhướn lên, đoạn nở nụ cười nhạt đầy châm biếm:

- Trẻ con? Tôi tin?

Biết không thể qua mắt được Lục Nghị Phàm, khuôn mặt tếu táo của anh ta chợt thay đổi, trở nên đầy cứng ngắc và trầm tư hơn:

- Tôi đến đây để bảo vệ mẹ con Cửu Châu. Lục Nghị Phàm, anh có biết tôi đã bám theo anh trong suốt ròng rã hơn một tháng trời. Đương nhiên, thông tin kẻ đứng đằng sau tất cả mọi chuyện, tôi cũng đã nắm qua. Anh không cần nêu ra điều kiện, chỉ là tôi muốn chính mắt trông thấy Phàm con được chào đời một cách an toàn. Đây chính là mục đích cuối cùng của tôi.

LụcNghị Phàm cười nhẹ, đắc ý mà đáp

- Tiếu Hàn Phong, rất hoan nghênh anh trở thành cánh tay phải đắc lực thứ hai của tôi!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »