Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5545 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 103
chồng, anh ở đâu?

❊ ❊ ❊

Châu bé bỏng của anh, nếu em không tỉnh lại, anh sẽ hôn nát ngực em đấy!

Vẫn là câu nói bá đạo, có chút đê tiện này của anh, dường như đã ghim chặt vào trong tâm khảm của Cửu Châu từ lúc nào.

- Tối quá!!!

Cô cố gắng mở mắt ra nhìn. Thế nhưng, mọi thứ xung quanh lại tối đen như mực, giống hệt một không gian khép kín đang không ngừng nuốt chửng Cửu Châu vào bên trong.

- Nghị Phàm, anh ở đâu? Em rất sợ bóng tối!

Cửu Châu ngơ ngác nhìn xung quanh, đôi môi tái nhợt không ngừng gọi tên Lục Nghị Phàm. Cô rất sợ, thực sự rất sợ. Hơi thở của Cửu Châu càng lúc càng thêm khó khăn, lồng ngực cô bị ép chặt.

- Nghị Phàm!

- Anh đây! Châu bé bỏng của anh, mau tỉnh lại đi!

Giọng nói lãnh đạm đặc trưng của anh chợt vang lên sau lưng cô. Cửu Châu giật mình quay lại nhìn. Vậy mà, đập vào mắt cô vẫn chỉ là một tầng bóng tối sâu đến hun hút.

Cô ôm ngực, gục xuống đất. Trái tim nhỏ bé của cô đã hoàn toàn chết yểu. Cô không muốn thức dậy nữa. Anh không ở bên cạnh cô, cô thật yếu đuối biết chừng nào.

Cửu Châu chậm rãi nằm bò trên nền đất, hai mắt chậm chạp khép lại, khóe môi khẽ cong nhẹ. Anh không đưa cô đi theo cùng, bản thân cô cũng không còn thiết sống nữa.

Kể từ khi đặt chân tới dinh Thống Đốc, sự xuất hiện của Lục Nghị Phàm đã chiếm trọn vẹn toàn bộ cuộc sống của Cửu Châu một cách tự nhiên như vậy. Cô tự trách bản thân quá ngu ngốc để đến hiện tại cô mới ngộ ra.

- Cửu Châu, anh ở ngay phía sau em. Nào, cô gái của anh, vợ yêu của anh, đứng dậy và bước theo anh!

Giọng nói ấm áp của Lục Nghị Phàm vẫn liên tục vang lên. Cửu Châu mở choàng đôi mắt, chệnh choạng ôm ngực đứng dậy, bước từng bước khó nhọc về phía âm thanh phát ra. Tựa hồ như có một luồng sức mạnh nào đó đang nỗ lực kéo cô ra khỏi khoảng không tối đen, lạnh lẽo này.

Ngay lập tức, một luồng ánh sáng cực mạnh bất ngờ phản chiếu vào gương mặt xanh xao của cô. Cửu Châu giật mình, mở choàng mắt dậy.

- Nghị Phàm!

Cô yếu ớt kêu lên.

Mùi thuốc sát trùng xộc thẳng vào mũi cô kéo Cửu Châu trở về hiện thực phũ phàng. Marianne ngồi bên cạnh Cửu Châu, hai mắt sưng húp, thấy cô đã tỉnh vội vàng đỡ Cửu Châu ngồi dậy.

- Cửu Châu, bình tĩnh nào. Cô đang bị thương, không nên cử động quá mạnh.

Cửu Châu đưa mắt quét dọc một lượt phòng bệnh, ánh mắt thất thần nhìn về phía Marianne, khó nhọc cất giọng hỏi:

- Nghị Phàm đâu? Chồng tôi đâu, Marianne?

Nghe cô hỏi, Marianne không dám trả lời, vội vàng đứng dậy rót cho Cửu Châu một cốc nước ấm, tránh né đáp:

- Để tôi rót giúp cô một cốc nước ấm.

- Tôi hỏi chồng tôi đâu?

Cửu Châu cắn chặt môi đáp. Động tác rót nước của Marianne lập tức dừng lại.

Tách... tách...

Nước mắt mặn chát của Cửu Châu lại một lần nữa nhỏ xuống lòng bàn tay. Cô đưa tay quệt nước mắt, giật phăng đống dây chuyền dịch đang cắm, loạng choạng bước xuống dưới đất.

- Cô muốn đi đâu? Cửu Châu, sức khỏe của cô không được tốt, đừng cử động mạnh.

Cửu Châu không đáp, trực tiếp đẩy cửa bước ra bên ngoài. Lúc đi ngang qua một căn phòng bệnh, cô trông thấy La Vân Thiên và Trác Hiên đang nằm yên lặng trên giường, toàn thân bó băng gạc, hơi thở phát ra đều đều.

Marianne vẫn kiên nhẫn đi theo sau Cửu Châu. Bóng hình xinh đẹp đến mức thê lương này tựa hồ như đang bị ngàn vết dao đâm cắt. Điều cô cảm thấy xót xa nhất, đó là cả Cửu Châu và Lục Nghị Phàm đều chưa kịp nói lời "yêu".

Một lời "yêu" muộn màng!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »