Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5457 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 112
nằm lên giường và cởi áo ra

❊ ❊ ❊

Trác Miêu Điểu cười tà mị, chưa để cho Cửu Châu kịp hỏi gì liền nói luôn một tràng:

- Cô yên tâm đi! Tôi sẽ không hại cô. Bây giờ tôi đưa cô đến một nơi, hy vọng cô chắc chắn sẽ thích thú.

- Không! Tôi lấy cớ gì để có thể tin anh không có ý muốn hại tôi?

Cửu Châu trừng mắt nhìn Trác Miêu Điểu, cảnh giác nắm chặt tay nắm cửa. Nếu anh ta định giở trò gì với cô, chắc chắn cô sẽ liều mạng nhảy ra khỏi đây.

Trước thái độ đầy cảnh giác của Cửu Châu, Trác Miêu Điểu chỉ cười nhạt. Một tay anh ta xoay vô lăng, tay còn lại thò vào trong túi áo, ném ra một chiếc điện thoại đã bị vỡ kính về phía Cửu Châu. Cô vừa nhìn liền nhận ra ngay, đây chính là chiếc điện thoại đời mới của Lục Nghị Phàm mà anh luôn mang theo bên mình.

Bàn tay cô run run nắm chặt, hai mắt bắt đầu trở nên cay xè.

- Vì sao anh lại có nó?

Trác Miêu Điểu chỉ cong môi cười khẩy, sau đó vặn ga hết tốc lực, phóng thẳng ra phía ngoại thành.

Tòa nhà chính trị tối cao, trụ sở quân đội liên quốc gia...

- Thống Đốc Lục Nghị Phàm đã mất tích ba ngày, đến giờ vẫn chưa liên lạc được. Rốt cuộc, ngài ấy lại định giở trò quái quỷ gì đây?

Tổng thống Ngô Bách Thiện, tư thế ngồi hơi ngả ra sau, gương mặt hằm hằm giận dữ, tức mình đập thật mạnh tay xuống bàn. Tác phong làm việc từ trước tới nay của Lục Nghị Phàm đều đặc biệt và có một không hai. Anh vuốt mặt cũng không thèm nể mũi, kể cả có các cuộc họp khẩn từ năm mươi bang lân cận, vậy mà anh có thể thích đến họp thì đến, không thích thì phẩy tay ra hiệu hủy.

Hiện tại, ngoài vùng biên giới quốc gia đang xảy ra một sự việc khẩn cấp. Đường dây buôn bán và vận chuyển ma túy xuyên quốc gia do Tri Phương- ông trùm xã hội đen lớn mặt nhất đứng đầu cai trị đang hoạt động rất mạnh.

Tri Phương nổi tiếng tàn độc, tùy ý giết người dễ như trở bàn tay, đứng đầu cai quản hơn một trăm băng đảng xã hội đen. Móng vuốt của ông ta đã lan sang toàn bộ ba mươi quốc gia trên khắp thế giới.

Ngô Bách Thiện nhìn các vị cử tri khác bằng ánh mắt chán nản, chỉ chỉ tay về ghế Thống Đốc ngang hàng với mình, hiện tại đang bị bỏ trống, buồn phiền nói:

- Mau mau cử người đến dinh thự Thống Đốc, tìm ngài ấy đến đây càng sớm càng tốt để còn bàn bạc phương hướng đối phó với đám người Tri Phương.

Cửu Châu bị Trác Miêu Điểu đem tới một căn nhà cấp bốn tương đối xập xệ. Phía trước căn nhà là một ao cá rải đầy lá khô. Có vẻ như ao cá hiện tại đã bị bỏ hoang từ lâu, bốc mùi ngai ngái vô cùng khó chịu.

Trác Miêu Điểu chỉ tay vào bên trong ngôi nhà, hất mặt bình thản nói:

- Bên trong là phòng của tôi. Cô hãy ngồi ở đó chờ, lát tôi sẽ vào sau.

Căn nhà không có nhiều đồ đạc, thế nhưng tương đối sạch sẽ, chứng tỏ chủ nhân của căn nhà này cũng rất cẩn thận. Trác Miêu Điểu lúi húi dọn dẹp một lát, sau đó mới rửa tay bước vào bên trong nhà.

Anh ta rót cho cô một cốc nước ấm, đoạn đặt mông ngồi xuống phía đối diện Cửu Châu, chậm rãi nói từng tiếng:

- Lục Nghị Phàm chưa chết!

- Cái gì? Anh nói lại lần nữa cho tôi nghe!

Hai mắt Cửu Châu sáng rực, gấp gáp cất giọng hỏi dồn.

Không thể nào!

Trận nổ lớn đến mức khủng khiếp như thế, chắc chắn ngay cả một người có võ nghệ cao cường đến thế nào cũng không thể thoát nổi số kiếp này. Mặc dù cô rất muốn tin Lục Nghị Phàm còn sống, thế nhưng điều này lại nằm ngoài suy nghĩ của cô.

Nhìn gương mặt ngập tràn nghi ngờ của Cửu Châu, Trác Miêu Điểu càng thêm phần hứng thú:

- Tôi khẳng định chắc chắn, Lục Nghị Phàm còn sống. Và tôi biết chỗ anh ta ở là nơi nào. Tôi sẽ chỉ cho cô với điều kiện cô phải đáp ứng theo yêu cầu của tôi!

- Chỉ bằng một chiếc điện thoại vỡ nát, tôi sẽ không bao giờ tin anh!

Cửu Châu không cần suy nghĩ gì nhiều, lập tức gạt phăng.

Trác Miêu Điểu vẫn không tỏ ra bực bội. Anh ta rút điện thoại, mở album ảnh, đoạn đưa về phía Cửu Châu.

Lập tức, hai mắt Cửu Châu bèn tối sầm lại. Bên trong bức ảnh là hình ảnh Lục Nghị Phàm đang nằm hôn mê trên giường, gương mặt xây xước, hai mắt nhắm nghiền vô cùng mệt mỏi.

Nghị Phàm... còn sống!

Cửu Châu đưa tay lau đi những giọt nước mắt vui sướng vì hạnh phúc. Chỉ cần anh còn sống, cô chắc chắn sẽ đứng trước mặt anh, thú nhận tình cảm với anh.

Không để Cửu Châu xem lâu, Trác Miêu Điểu vươn tay thu lại điện thoại.

- Anh hãy nói đi. Điều kiện của anh là gì?

- Nằm lên giường và cởi áo ra!

Trác Miêu Điểu lạnh lùng nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »