Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5564 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 113
đối thủ không đội trời chung

❊ ❊ ❊

Nằm lên giường và cởi áo ra!

Cửu Châu há hốc miệng chết cứng. Điều kiện này của anh ta, quả thực vô cùng quá đáng. Cơ thể cô lập tức co rút, thu mình ngồi gọn vào một góc, không quên đưa mắt nhìn anh ta chằm chằm.

- Anh nên nhớ, tôi có khả năng giết chết anh ngay tại đây đấy!

Haha...

Trác Miêu Điểu bật cười ha hả. Anh ta xoa xoa lòng bàn tay, nhạt nhẽo mà đáp:

- Tôi thừa biết cô sẽ không liều mạng mà làm như thế. Bởi nếu tôi chết, cô lấy đâu ra thông tin về Lục Nghị Phàm.

Cửu Châu hít sâu một hơi, ánh mắt long lanh càng thêm phức tạp.

Khi Trác Miêu Điểu tắm rửa xong bước ra bên ngoài, Cửu Châu đã ngoan ngoãn nằm trên giường từ lúc nào. Cô cởi áo, đắp hờ một chiếc khăn mỏng, hai mắt nhắm nghiền đầy cam chịu.

Khóe môi Trác Miêu Điểu cong nhẹ. Anh ta buông khăn lau đầu xuống đất, nhẹ nhàng ngồi lên giường. Nhìn người con gái xinh đẹp trước mặt đang gồng mình mà nắm chặt hai bàn tay, Trác Miêu Điểu vẫn dửng dưng như không có gì.

Bàn tay Trác Miêu Điểu bắt đầu vuốt dọc gương mặt xinh đẹp của Cửu Châu. Độ đàn hồi của làn da mịn màng khiến anh ta vô cùng hài lòng.

Anh ta nhắm chặt hai mắt mà hưởng thụ, sung sướng đến mức tê dại.

Dần dần, bàn tay Trác Miêu Điểu chậm chạp lần mò xuống bả vai trắng ngần của Cửu Châu. Cô cắn chặt răng, con dao nhỏ giấu dưới lưng càng thêm nóng rát. Nếu anh ta muốn giở trò bỉ ổi với cô, cô sẽ liều mạng giết chết anh ta, cướp lại điện thoại.

- Nào! Hãy thả lỏng cơ thể ra đi. Tôi thừa biết cô đang giấu thứ gì ở dưới thân kia.

Trác Miêu Điểu thu tay lại, sau đó đứng phắt dậy mặc lại quần áo. Nghe anh ta nói gọn lỏn, Cửu Châu bèn mở choàng mắt, kéo chăn che kín lại cơ thể, trầm giọng hỏi lại:

- Anh là đang muốn thử cảm giác chiếm hữu người đàn bà của kẻ mình ghét, có phải không?

Tấm lưng rộng lớn của Trác Miêu Điểu chợt cứng ngắc. Im lặng một lát anh ta mới nói:

- Phải! Cô quả thật vô cùng thông minh. Tuy nhiên, may mắn cho cô đó là tôi đã không làm điều gì quá đáng. Mặc lại quần áo đi, tôi đưa cô đến gặp Lục Nghị Phàm!

Cửu Châu được Trác Miêu Điểu chở qua một đoạn đường rất dài, vào sâu trong hẻm núi. Đến trước một thôn làng nghèo nàn, đìu hiu, cô quạnh, anh ta mới chịu dừng xe lại. Trong suốt cả quãng đường đi, trái tim Cửu Châu không ngừng đập thình thịch. Vì sắp được gặp lại Lục Nghị Phàm, mọi chuyển động của cơ thể cô đều hân hoan đến lạ.

- Trác Miêu Điểu, anh có thể cho tôi biết lý do vì sao Nghị Phàm thoát khỏi vụ nổ kia không?

Trác Miêu Điểu không trả lời. Anh ta dẫn đầu đi trước, luôn tay vạch từng nhúm cây chìa ra bên đường cho Cửu Châu. Thôn làng này nằm sâu trong núi, dân cư thưa thớt, tiêu điều. Chỉ có một vài người trung tuổi vật vờ đi lại ngoài đường. Trông thấy hai người, họ cũng không có phản ứng tò mò. Ánh mắt lạnh nhạt lướt qua Cửu Châu, sau đó đi thẳng.

Trải qua một đoạn đường khá vòng vèo, cuối cùng hai người họ cũng dừng chân lại trước một căn nhà xập xệ.

Trác Miêu Điểu chỉ tay vào bên trong, hất hàm mà nói:

- Lục Nghị Phàm ở trong đó. Cô có thể vào thăm.

Bàn tay nhỏ nhắn của Cửu Châu đặt hờ trên cánh cửa, lấy hết can đảm bèn đẩy ra.

Đúng như những gì Trác Miêu Điểu đã nói, trên chiếc giường nhỏ bé, được ghép tạm bởi vài tấm gỗ chính là Lục Nghị Phàm. Anh nằm yên lặng, đôi mắt nhắm hờ, bàn chân phải bị gãy, hiện tại đã được bó lại cẩn thận. Gương mặt anh tuấn bất phàm là thế, vậy mà giờ đây lại bị trầy xước. Cửu Châu nhìn anh mà không khỏi chua xót.

Cô ngồi gục xuống bên cạnh anh, run run chạm thử lên má chồng mình, hai hàng nước mắt đã chảy tràn trên má.

- Nghị Phàm, em đã tới rồi đây!

Lục Nghị Phàm vẫn không hề có bất kì phản ứng nào cả, hơi thở đều đều, phập phồng nhẹ nhàng.

Cửu Châu nắm chặt bàn tay anh, lau lau nước mắt trên mặt. Được gặp lại Lục Nghị Phàm như thế này, đây chính là điều cô cảm thấy hạnh phúc nhất.

Lộp bộp...

Phía ngoài cửa chợt truyền tới tiếng giày cao gót nện trên mặt đất. Cửu Châu xoay người nhìn lại, thâm tâm lập tức chết sững:

- Hương... Hương Diên???

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »