Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5544 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 121
lau nước miếng bằng môi

❊ ❊ ❊

Lục Nghị Phàm vòng tay ôm chặt vợ hơn. Những lời cô nói khiến tâm tư của anh càng thêm xáo trộn.

- Châu bé bỏng, hôm nay em lạ thế? Sao lại gọi anh bằng chú? Anh già đến thế cơ à?

Nhìn gương mặt hoang mang có chút ngốc nghếch của vị Thống Đốc quân cao ngạo kia, Cửu Châu không nhịn được mà phì cười. Cô đưa tay nhéo nhéo sống mũi của anh, chậm rãi nhắc lại rành rọt từng tiếng:

- Hãy nhớ cho thật kỹ tên của chú. Nhớ đến khắc cốt ghi tâm, nhớ đến suốt quãng đời còn lại! Lục Nghị Phàm!...

Đến lúc này, Lục Nghị Phàm đã hoàn toàn chết sững. Miệng anh há hốc, đôi mắt sắc bén mở thật to, không chớp, nhìn về phía Cửu Châu bằng tất cả cảm xúc bùng cháy nhất thời của anh.

Những lời này anh chỉ nói với một mình bé gái trên biển khi đó...

Thì ra, Cửu Châu chính là người con gái mà anh đã hẹn ước từ nhỏ.

Tách!

Một giọt nước mắt long lanh bất ngờ rơi xuống mu bàn tay của Cửu Châu. Đôi mắt Lục Nghị Phàm đỏ hoe. Đây cũng là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời của anh, anh đã khóc. Hơn nữa, là khóc trước mặt người con gái anh yêu.

- Châu bé bỏng của anh, vậy thì em đã nhớ tên anh đến khắc cốt ghi tâm chưa?

- Em nhớ, em đã và sẽ nhớ.

Cửu Châu gục đầu lên vai anh, bàn tay choàng qua bụng chồng, niềm vui lấp lánh ẩn hiện trên má. Hạnh phúc đến bất ngờ quá, khiến cô bỗng dưng cảm thấy hoang mang. Cô chỉ sợ, đến rồi đi, quy luật của tạo hóa này không thể nào mà lường được trước.

Tại căn nhà hoang ấm ướt kia...

Ưmmm...

Hương Diên nhắm nghiền hai mắt, đôi tay vòng qua hông Trác Miêu Điểu, toàn thân trần trụi, liên tục bị anh công kích bên dưới. Sự kích thích da thịt đầy dục vọng kia làm cho Hương Diên phần nào khuây khỏa, nhiệt liệt hưởng ứng, từng mảng da bắt đầu trở nên đỏ ửng.

Trác Miêu Điểu thở hổn hển, ghì chặt người con gái dưới thân, mạnh mẽ vào ra bên trong cơ thể của cô.

- Em đã đồng ý quan hệ với anh. Kể từ giờ em là người của anh.

Hương Diên không đáp, chỉ hờ hững nhìn ra phía xa xăm. Kể cả trong giây phút trao thân này, Hương Diên cũng không cảm thấy vui vẻ một chút nào cả. Yêu đơn phương, có lẽ thứ tình cảm này vô tình đã giết chết tâm can cô ta thật rồi.

Trải qua một đêm yên ả, sáng sớm ngày hôm sau, khi Cửu Châu vừa mở choàng mắt, Lục Nghị Phàm đã tỉnh từ lâu.

- Vợ à, bây giờ anh mới nhận ra một điều?

Cửu Châu đưa tay dụi dụi mắt, há miệng ngáp một cái thật to.

- Anh biết em ghét nhất là vòng vo mà!

Lục Nghị Phàm nở nụ cười đầy xấu xa, sau đó luồn tay vạch áo vợ lên cao, đoạn rúc đầu vào ngực cô, há miệng ngoạm lấy nhũ hoa của cô mà mút mát đầy thích thú.

Cửu Châu bị hành động bất ngờ này của anh làm cho ngây ngốc, đến khi định thần lại thì Lục Nghị Phàm đã thỏa mãn mà chui đầu ra bên ngoài.

- Dê xồm!

Bị vợ lừ mắt mắng nhiếc, Lục Nghị Phàm thích thú cười khềnh khệch.

- Đêm qua em ngủ chảy cả nước miếng ra bên ngoài, làm anh phải đích thân dùng miệng để lau cho em đấy. Em không cảm ơn anh thì thôi đi, lại còn mắng chồng!

Hai má Cửu Châu lập tức đỏ ửng. Sau đó vội vàng mặc lại áo lót, chạy thẳng ra bên ngoài mà hít thở không khí. Lục Nghị Phàm đáng ghét! Nhân lúc cô ngủ cũng không chịu tha, tùy ý làm càn.

Ngay khi Cửu Châu đang làu bàu mắng anh, chợt thấy Hương Diên cùng Trác Miêu Điểu cùng nhau bước từng bước về phía cô.

Hương Diên đã không còn nhìn cô bằng đôi mắt thù hằn như trước nữa. Cô ta chỉ hờ hững cất tiếng nói:

- Tôi đã nhờ Trác Miêu Điểu cho người liên hệ với dinh thự Thống Đốc. Người của Nghị Phàm sắp đến nơi đón hai người rồi.

- Cảm ơn cô!

Cửu Châu nhìn khuôn mặt bị thương của Hương Diên, trong lòng bỗng cảm thấy có chút áy náy. Cô toan định mở miệng nói thêm vài lời, thế nhưng Hương Diên đã quay lưng rời đi.

Trước khi Trác Miêu Điểu cầm tay Hương Diên đi khuất, anh còn không quên ghé tai nhắc nhở Cửu Châu:

- Người nhà họ Lục không phải dạng vừa. Lục Nghị Phàm nói yêu cô, tất cả đều có mục đích. Hãy cẩn thận!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »