Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5689 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 119
sự thật phơi bày

❊ ❊ ❊

Lục Nghị Phàm, chính là người đàn ông bí ẩn mà Cửu Châu thường xuyên nhớ tới. Thế nhưng, chẳng phải Hương Diên vẫn luôn tự nhận cô ta mới là bé gái năm xưa đó sao?

Cửu Châu đưa mắt nhìn quanh quất bốn phía, chợt thấy khung cảnh này có thứ gì đó hết sức quen thuộc. Dường như cô đã từng nhìn thấy rồi thì phải.

- Đây là?

Nương theo ánh mắt, Cửu Châu trông thấy, phía trong góc nhà, bên dưới tấm gỗ đổ nát có một con gấu bông bé tí, hiện tại đã nhàu nát, cũ rích, màu sắc từ trắng muốt chuyển sang vàng ố, cáu bẩn. Ngay khi Cửu Châu đưa tay nhặt con gấu lên, một luồng ký ức cuối cùng còn sót lại bất chợt hiện về trong đầu cô.

Sự nảy sinh tức thời này khiến Cửu Châu không kịp phản ứng, chỉ đờ người ra mà nhìn chằm chằm vào con gấu kia.

- Cô chạy tới đây làm gì?

Từ phía sau lưng Cửu Châu, giọng nói căm phẫn xen lẫn ghét bỏ của Hương Diên bất chợt vang lên. Cô hơi giật mình, vội quay phắt lại, trông thấy trên bàn tay cô ta lúc này còn đang cầm một lưỡi dao tem, vân vê trên đầu ngón tay.

Cửu Châu cảnh giác, lùi ra sau hai bước, bình thản đáp:

- Tôi cũng chỉ tình cờ đến đây. Hương Diên, cô từng thừa nhận cô và Nghị Phàm đã có mối hẹn ước từ bé, đúng không?

Nghe Cửu Châu hỏi, Hương Diên bất ngờ giật nảy mình. Trong đáy mắt cô ta thoáng ẩn hiện nét hoang mang, thế nhưng đã kịp thời được thu lại.

- Phải!

Hương Diên vênh mặt lên tự đắc. Từng suy nghĩ chống chế không ngừng chạy dài trong đầu cô ta.

Bộp!

Khóe môi Cửu Châu cong nhẹ, sau đó lạnh lùng ném con gấu kia về phía Hương Diên. Ngay khi trông thấy con gấu, cơ mặt Hương Diên lập tức sa sầm hẳn xuống.

- Không thể nào, không thể nào! Cô... cô...

- Bạn học La Ngọc, cô đã quên tôi rồi ư?

Cửu Châu nhếch mép đáp gọn lỏn.

Con gấu này chính là đồ chơi mà Cửu Châu yêu quý nhất từ khi còn bé. Và Hương Diên đang đứng trước mặt cô này, chính là bạn thân chí cốt La Ngọc. Hai cô gái bằng tuổi, nhà nằm sát cạnh nhau, bởi vậy, hầu như mọi động thái sinh hoạt của Cửu Châu, La Ngọc đều thuộc nằm lòng.

Hoàn cảnh gia đình La Ngọc tương đối phức tạp. Cha cô là La Triệu suốt ngày chỉ biết nhậu nhẹt, say xỉn, đêm về lại lôi vợ ra đánh đập, một xu cắc đều không kiếm ra nổi.

Ngược lại, Cửu Châu lại sống trong nhung lụa, từ bé đã có xe đưa xe đón. Lâu dần, sự ghen ghét, đối kị đã hằn sâu vào trong tâm trí của La Ngọc.

Ngay từ lúc La Ngọc và Cửu Châu gặp gỡ Lục Nghị Phàm ở bãi biển, bóng hình của anh dường như đã khắc sâu vào trong tâm trí cô ta. Mười năm Cửu Châu vô tình quên đi anh, cũng là mười năm La Ngọc gom góp chút tình yêu bé nhỏ này của mình để tạo thành một khối lớn đến nhường này.

- Cô đã quên rồi, vì sao bây giờ cô lại nhớ, hả, hả?!!!

Hương Diên gào thét ầm ĩ, uất hận nhìn về phía Cửu Châu.

Vụ cháy nhà của Hương Diên năm đó, Cửu Châu cũng là người chứng kiến. Để cứu Hương Diên thoát khỏi đống đổ nát, một cô bé ngây thơ như Cửu Châu lúc bấy giờ chỉ biết kéo chặt tay bạn, cùng nhau liều mạng chạy qua từng đống lửa cao ngút trời.

Rắc... rắc...

Xà nhà bị lửa thiêu bất ngờ bung xuống. Trước khoảnh khắc nguy hiểm này, Cửu Châu chỉ kịp đẩy mạnh Hương Diên ra bên ngoài, còn bản thân cô bị xà gỗ rơi trúng đầu, ngất lịm.

Do nhà họ Cửu nhiều tiền của nên mời bác sĩ khắp nơi tới chữa trị giúp cô. Tuy nhiên, mặc dù tính mạng của Cửu Châu đã được giữ lại, thế nhưng một đoạn ký ức khủng khiếp này đã tạo thành chấn thương tâm lý cực sốc trong lòng Cửu Châu. Thế nên, hồi ức về Lục Nghị Phàm và La Ngọc khi đó đều bị lãng quên.

Cửu Châu ngửa cổ lên trời mà bật cười chua xót. Lục Nghị Phàm vẫn nghĩ, căn nhà của Hương Diên bị sập chính là nhà của cô. Toàn bộ những người có mặt ở đó đều bị thiêu sống hoàn toàn. Anh đã cho rằng... cô bé cùng anh hẹn ước lúc đó cũng đã bỏ mạng trong tàn lửa dữ dội khi ấy.

La Ngọc may mắn được cứu thoát, trên tay vẫn ôm khư khư con gấu của Cửu Châu, được một gia đình nhỏ cưu mang, cuối cùng đem đến thôn làng nhỏ này để sinh sống, đổi tên thành Hương Diên.

- Không ngờ phải không, La Ngọc! Cuối cùng, người có hẹn ước với Nghị Phàm vẫn chỉ là tôi, chỉ có mình tôi!

Cửu Châu cong môi cười khẩy. Hương Diên đã không còn coi cô là bạn thân nữa. Vậy thì Cửu Châu cũng không cần. Tính cách của cô vốn rất thẳng thắn, nhất định không bao giờ chịu ủy mị, khuất phục.

- Cửu Châu, nếu mày đã nói vậy, tao quyết định sẽ liều mạng với mày một lần. Được được, mất mất, đến bây giờ tao cũng cóc cần nữa!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »