Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5631 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 120
rạch mặt hương diên

❊ ❊ ❊

Hương Diên vừa dứt lời, nhất thời liền tung mạnh người về phía Cửu Châu. Do cô ta vốn đã từng học qua võ nghệ, thế nên mỗi đòn Hương Diên tung ra đều là những chiêu chí mạng.

Cửu Châu chỉ nhẹ nhàng nghiêng người né tránh, khắp người không chút hề hấn gì cả. Động tác này của cô khiến Hương Diên có chút kinh ngạc. Vẻ ngoài yếu đuối, mỏng manh kia không còn nữa, hiện tại đây Cửu Châu đã hoàn toàn thay đổi: mạnh mẽ và vô cùng lạnh lùng.

- Cô thật sự muốn sống chết một lần với tôi ư?

Khóe môi Hương Diên cong nhẹ, bàn tay cầm dao lam tiếp tục hướng về phía Cửu Châu mà cứa mạnh tới.

Lần này, với tốc độ cực kỳ nhanh nhẹn của cô ta, trên vai Cửu Châu bất ngờ bị cứa một đường, làm cho lớp áo mỏng cũng bị xẻ rách, máu đỏ rỉ thấm qua khe áo.

- Chết tiệt. Là cô đã muốn đuổi cùng giết tận tôi đấy. La Ngọc, sống chết một lần đi!

Hai bàn tay Cửu Châu nắm lại thật chặt, đoạn lao đến đá mạnh vào bàn tay của Hương Diên, làm cho cô ta đau đớn rú lên một tiếng. Chiếc dao lam văng mạnh ra bên ngoài, rơi ngay dưới chân của Cửu Châu.

Cô cúi người nhặt lên, vân vê lưỡi dao trong lòng bàn tay. Hai mắt Hương Diên long lên sòng sọc, cong người tung mạnh chân lên, đoạn xoay một vòng mà dùng lực đạp vào mặt của Cửu Châu.

Cửu Châu vốn dĩ không chịu để bản thân bị người ngoài khinh dễ, do vậy cô co gập người né đòn, đoạn lao đến về phía Hương Diên, vung tay cứa một đường thật sắc lên má của cô ta.

Xoẹt!

Lưỡi dao sắc lẻm rạch dài trên làn da ngăm ngăm của Hương Diên, một vài giọt máu đỏ tươi còn đọng lại trên lưỡi, chậm rãi nhỏ xuống lòng bàn tay của Cửu Châu.

Cơn đau buốt tê tái trên mặt khiến Hương Diên xây xẩm mặt mày, run run đưa tay chạm nhẹ lên vết thương. Con gái quan trọng ở gương mặt, khuôn mặt bị hủy hoại, Hương Diên quả thật không thể nào chịu đựng nổi nữa.

- Khốn khiếp!

Ngay khi cô ta định nhảy đến đánh Cửu Châu một lần nữa, Trác Miêu Điểu đã đến nơi, kịp thời ngăn Hương Diên lại.

- Hương Diên, em hãy bình tĩnh lại đi. Lục Nghị Phàm không yêu em, anh mới là người yêu em. Hương Diên, sáu năm anh quen biết em, ở bên cạnh bảo vệ cho em, vậy mà em vẫn không chịu nhận ra tình cảm của anh ư? Em ngu ngốc hay là giả vờ vậy, hả Hương Diên?

Cảm xúc trong lòng Trác Miêu Điểu đã hoàn toàn bùng nổ. Anh vừa hét lớn, vừa ra sức lay mạnh hai bả vai của Hương Diên. Anh quen Hương Diên đã sáu năm, âm thầm ở bên yêu thương, chăm sóc cô ta. Cuối cùng sáu năm yêu đến triền miên lại không thể đổi được mười năm yêu đơn phương của người con gái tàn nhẫn này.

- Anh đang nói nhảm gì vậy? Mau mau cút ra!

Hương Diên đưa mắt nhìn Trác Miêu Điểu. Trong từng tầng suy nghĩ của cô ta, ngoài Lục Nghị Phàm, cô ta ắt sẽ không bao giờ chấp nhận bất kỳ một người đàn ông nào khác nữa!

- Anh nói anh yêu em. Hương Diên à, em hãy tỉnh táo lại đi. Nào, nhìn anh đi, anh mới là người yêu em.

Cửu Châu thở dài, xoay người bước ra bên ngoài. Hương Diên cứ mãi mù quáng theo đuổi thứ tình yêu vốn dĩ sẽ không bao giờ thuộc về mình, cuối cùng lại vô tình trượt dài trên vết nứt của lòng đố kị và sự thù hằn.

Thật là đáng thương!

Cửu Châu trở về đến nơi Lục Nghị Phàm đang nằm nghỉ thì bầu trời cũng đã xẩm tối. Cô đẩy cửa bước vào, trông thấy anh đang nằm ngủ yên lặng trên giường, đôi mắt long lanh có chút ướt át.

Thì ra, người đàn ông này cô đã nhìn trúng từ khi còn bé. Vậy mà cho đến tận bây giờ cô mới nhận ra anh, nhận ra thứ tình cảm thành thật này.

- Chồng ơi!

Lục Nghị Phàm đang mơ mơ màng màng ngủ say, chợt nghe thấy giọng nói ấm áp của Cửu Châu vang lên bên tai. Anh mở choàng mắt, trông thấy cô gái bé nhỏ của mình vẫn đang nằm dài trên người anh, hơi thở phát ra đều đều, trong lòng bỗng dưng cảm thấy yên bình đến lạ.

- Vợ yêu sao vậy? Em gặp phải chuyện gì buồn sao?

Cửu Châu lắc lắc đầu từ chối, đoạn vòng tay ôm lấy bụng anh, nhỏ nhẹ mà đáp:

- Chú à, thì ra, em và chú đã có hẹn ước với nhau từ mười năm trước. Anh chính là chú của em, là vợ chồng định danh lâu dài. Anh đã nói là phải giữ lời hứa, nhớ tên em, nhớ tên anh, nhớ đến khắc cốt ghi tâm, nhớ đến chết đi sống lại!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »