Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5550 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 165
cảm ơn... và tạm biệt anh

❊ ❊ ❊

Mùa xuân cái quái gì? Ông đây cóc quan tâm!

Trác Hiên phùng má mắng lớn. Tuy nhiên, làn da của anh có chút ửng đỏ. Trước thái độ ương bướng của Trác Hiên, La Vân Thiên vẫn rất bình tĩnh.

Anh tiến đến gần bể axit, đưa tay chỉ vào dòng nước đang sôi sùng sục mà gào lớn:

- Con mẹ nó, Trác Hiên. Nếu cậu không xuống đây, tôi nhảy vào bể axit chết cho cậu xem!

Gương mặt ngăm ngăm của Trác Hiên lập tức co lại. Anh thừa hiểu tính cách của La Vân Thiên, giống hệt Lục Nghị Phàm, đã nói là làm. Trác Hiên còn nhớ, khi hai người chưa phục vụ cho Lục Nghị Phàm, một đêm nọ họ gặp phải đám du côn.

La Vân Thiên chỉ vì muốn bảo vệ Trác Hiên mà đã ra điều kiện với chúng:

- Nếu các anh chịu thả cậu ta, tôi sẽ tự bẻ gãy một ngón tay của mình.

Trước con mắt khinh thường của đám du côn, thái độ của La Vân Thiên vẫn bình tĩnh nhất có thể. Anh giơ ngón tay trỏ lên trước mặt, sau đó thản nhiên mà vặn gãy. Âm thanh tiếng xương giòn vỡ đôi như cứa nát vào trái tim Trác Hiên. Vậy mà La Vân Thiên tuyệt nhiên vẫn không mở lời oán thán.

Bốn mắt nhìn nhau, trong lòng mỗi người đều có những chuyện khó nói. La Vân Thiên biết con người Trác Hiên vốn dĩ không độc ác. Chỉ là lòng thù hận nhất thời đã khiến anh ấy rơi vào tình cảnh tàn tạ như thế này.

- Thống Đốc cũng làm theo luật. Trác Hiên, Trác Thâm cũng đã giết chết hai mạng người. Coi như đây là con đường giải thoát duy nhất cho thằng bé. Buông bỏ hận thù, làm lại từ đầu. Cậu làm được!

Trác Hiên đã hoàn toàn suy sụp.

Phịch!

Hai đầu gối anh khuỵu hẳn xuống đất, sau đó ôm mặt mà khóc rưng rức. Bàn tay Trác Hiên đã nhuốm máu, không thể làm lại được nữa. Muộn rồi, tất cả đã quá muộn.

- Châu!

Lục Nghị Phàm nén đau, sai người tiến lên cởi trói cho Cửu Châu. Cửu Châu vì bị treo lủng lẳng trên không đã hơn ba tiếng đồng hồ, do vậy cánh tay của cô lúc này gần như tê liệt hoàn toàn. Sức chống đỡ yếu ớt, hai bả vai như đang muốn rụng rời khỏi cơ thể.

Ngay khi Trác Hiên quyết định buông bỏ, bất chợt phát hiện nút thắt được buộc vào cột nhà dùng để trói Cửu Châu đang tự động tuột ra. Cửu Châu ngước nhìn mối thắt, tâm can lập tức cứng đờ. Chỉ cần cô cử động mạnh, chắc chắn sợi dây sẽ rơi ra ngay tức khắc.

- Trác Hiên, cứu phu nhân!

La Vân Thiên cùng Lục Nghị Phàm hét lớn. Lục Nghị Phàm bất chấp đau đớn, chạy thật nhanh lên trên tầng hai. Vết thương ở cánh tay và bắp đùi không ngừng cào xé khiến tốc độ của Lục Nghị Phàm chậm lại hơn trước, máu tươi ướt đầm như xối.

Nút thắt chỉ còn đúng một mối buộc, cơ thể Cửu Châu cứ như vậy mà rơi xuống bể axit. Trác Hiên không dám chậm trễ, lập tức nhoài người lao lên phía trước, dùng toàn bộ sức bình sinh mà giữ lấy đoạn dây.

Xoẹt!!!

- Aaaaa....

Tiếng hét thất thanh vang lên, tuy nhiên may mắn, Trác Hiên đã kịp thời tóm được bàn tay của Cửu Châu trước khi cô rơi thẳng xuống bể axit.

Thế nhưng, một mình anh giữ cũng không thể nào chống lại được trọng lượng lớn đang đổ dồn xuống cánh tay, cả anh và Cửu Châu dần dần tụt xuống phía dưới.

Nếu bây giờ đập bể axit, chắc chắn dung dịch sẽ tràn ngập ra mặt đất, những người đang đứng ở đây cũng sẽ bị axit ăn mòn bàn chân. Tình thế vô cùng nguy cấp.

Lục Nghị Phàm vừa lúc lao lên tới nơi. Mồ hôi lạnh trên trán anh túa ra ướt đầm lưng áo. Các quân sĩ hò hét, cùng nhau túm chân Trác Hiên mà kéo ngược ra phía sau. Trác Hiên vẫn nắm chặt tay của Cửu Châu không buông. Có lẽ, đây chính là sự bù đắp muộn màng nhất mà anh muốn trả lại cho Lục Nghị Phàm.

- Châu bé bỏng của anh!

Lục Nghị Phàm vươn tay ôm chầm lấy vợ, trên gương mặt anh tuấn nhẹ nhàng rỉ ra một giọt nước mắt.

Cửu Châu tựa người vào ngực anh, nghe rõ tiếng nhịp tim đang đập thật mạnh. Anh thở hổn hển, siết chặt cô vào lòng. Cô gái nhỏ này của anh đã phải chịu những đau đớn về cả thể xác và tinh thần như thế nào đây?

Cuối cùng, cơn mưa vần vũ cũng đã ngừng rơi. Bầu trời sẽ lại hửng sáng, con người lại quay trở về quy luật sống vốn có của họ.

Hai tay Trác Hiên bị còng, sau đó lực lượng quân đội nhanh chóng áp giải anh lên xe. Khi đi lướt qua La Vân Thiên, Trác Hiên chỉ lạnh lùng nói ra một câu duy nhất:

- Cảm ơn... và tạm biệt anh!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »