Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5669 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 125
chôn sống

❊ ❊ ❊

Không phải chứ? Phu nhân, chúng ta đang đến QinMark cơ mà!

Cửu Châu cứng rắn nói lại một lần nữa hòng để Diêu Dung hồi tâm chuyển ý.

Tuy nhiên, bà ta đã không còn muốn giữ một người con dâu như cô ở lại trong cái nhà này nữa. bởi vậy mặc cho Cửu Châu có liên tục nói gì đi nữa, Diêu Dung vẫn chỉ bày ra khuôn mặt vô cảm. Từ trong túi xách, bất ngờ bà ta rút ra một gói bột trắng đã chuẩn bị từ trước, thình lình hất tung vào mặt Cửu Châu.

Cô bị sặc bột, lập tức ho lên liên tục. Bột khô bám cả vào mũi, vào mắt Cửu Châu, rất nhanh chóng liền phát huy tác dụng. Thuốc mê? Cửu Châu càng lúc càng trở nên lờ đờ, hai mắt lim dim, dần dần chìm sâu vào trong giấc ngủ.

- Lão gia đã có lệnh, tôi buộc phải làm theo. Cửu Châu, xin lỗi!

Diêu Dung thở dài, đoạn mở cửa xe bước ra bên ngoài. Một người đàn ông to béo bước từ trên xe bán tải xuống, lông mày rậm rạp, trên miệng còn phì phèo điếu thuốc lá cháy dở, hất hàm hỏi bà ta:

- Bà muốn bán cô ta với giá bao nhiêu?

Diêu Dung tựa lưng lên thành xe, đánh mắt nhìn về phía Cửu Châu đang nằm trên ghế, nhàn nhạt mà đáp:

- Tùy các anh xử lý. Sau khi ra khỏi địa phận thành phố, cô ta không còn liên quan tới Lục gia nữa.

Cứ như vậy, Cửu Châu bị gã đàn ông vác lên trên vai, sau đó nổ máy, nhanh chóng bị đưa đi. Nhìn theo bóng dáng ba chiếc xe bán tải lần lượt nối đuôi nhau, khuất sau ngoại ô, ánh mắt của Diêu Dung bỗng chốc trở nên vô cùng phức tạp.

Cốp...

Âm thanh lớn vang lên chói tai làm cho Cửu Châu giật mình choàng dậy. Đầu cô đau đến tê buốt, cơ thể vô cùng mệt mỏi, hai mi mắt dường như muốn nổ tung ra bên ngoài.

Mùi đất nồng ẩm xộc thẳng vào mũi Cửu Châu, khiến cô thoáng chút chột dạ. Bàn tay cô nhẹ nhàng cựa quậy, dường như đã tóm phải một đống bùn nhão, đất dính bết vào trong cả móng tay của cô.

- Đây... đây là đâu?

Cửu Châu mơ màng đưa mắt nhìn dọc xung quanh, thâm tâm lập tức cứng đờ. Lúc này đây, cô đang bị đặt nằm trong một chiếc hố hình chữ nhật thon dài, giống hình thù của quan tài. Chiều cao của chiếc hố này khoảng chừng một mét, bùn đất nhão nhoẹt, ẩm ướt, bốc mùi ngai ngái làm cho cô có chút sợ sệt.

Bầu trời lúc này đã chuyển tối đen, suy ra Cửu Châu đã hôn mê được một giấc khá dài.

- Nhanh lên, đào sâu thêm chút nữa. Phải đảm bảo làm sao cho cô ta mãi mãi chôn vùi ở dưới lớp đất này.

Gã đàn ông khi nãy hậm hực ra lệnh, nếu không vừa ý hắn còn vung chân đá mạnh vào mông thuộc hạ của mình. Đường như thời gian đối với hắn đang vô cùng gấp rút. Do vậy, hắn không kiên nhẫn được nữa, liên tục mở miệng chửi thề.

Trí óc Cửu Châu nhanh chóng được vận dụng tối đa. Vừa nhìn sơ qua hoàn cảnh hiện tại, Cửu Châu đã biết đám người này là đang muốn chôn sống cô ngay tại đây.

Ọe...

Cơn buồn nôn trong người Cửu Châu lại một lần nữa sục sôi, khiến cô theo phản xạ vội vàng đưa tay ôm miệng. May mắn thay đám người kia không chú ý, vì vậy Cửu Châu liền nhân cơ hội chậm rãi ngồi dậy, từ từ bám vào thành đất, cẩn thận quan sát động tĩnh của bọn chúng.

Đám người này chỉ có ba gã đàn ông, tất cả đều đang lúi húi đào đất, mồ hôi vã ra nhễ nhại, ướt đầm cả lưng áo.

Cửu Châu hít sâu một hơi. Xung quanh cô không có bất kỳ tấc sắt phòng thân nào, tình thế vô cùng nguy hiểm.

Nếu lần này cô không thoát khỏi đây, chắc chắn sẽ bị chôn xác tại nơi này. Cửu Châu không cam tâm!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »