Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5553 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 123
cầu xin cô

❊ ❊ ❊

Phu nhân, người đang nói chuyện gì vậy? Con... con không hiểu!

Giọng nói của Cửu Châu đã có chút thất vọng. Cô cố gắng không nhìn vào mắt Diêu Dung, chỉ cắm cúi gọt hoa quả, xếp thật đẹp để đặt vào trong đĩa.

Diêu Dung càng được nước lấn tới, tiếp tục công kích:

- Sau sự việc cô giết chết gã đàn ông lạ mặt kia ở trong khách sạn, lão gia cảm thấy cô không xứng đáng làm con dâu của Lục gia. Ông ấy đã đề nghị lập đơn ly hôn cho hai đứa. Cửu Châu à Cửu Châu, chẳng phải cô vẫn muốn được tự do, thoát khỏi kìm kẹp của Lục gia đó sao? Chúc mừng cô, giờ thì đã được toại nguyện.

Dứt lời, Diêu Dung quay lưng bước ra ngoài phòng khách. Đợi bà ta đi rồi, Cửu Châu chỉ biết đưa tay quệt ngang mắt, dùng răng cắn chặt bờ môi. Nếu là trước đây, chắc chắn cô sẽ nhảy cẫng lên vì mừng rỡ. Thế nhưng hiện tại, cô đã yêu anh rồi. Ly hôn ư? Cửu Châu không hề muốn một chút nào cả.

Lục Nghị Phàm vì uống thuốc an thần nên đã đi ngủ từ sớm. Chỉ còn mình Cửu Châu cùng người nhà Lục gia thức, ngồi quây lại trên sảnh chính phòng khách.

Ông lão Lục Nghị ngồi ở chính giữa bàn, nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng ghét bỏ:

- Ngũ phu nhân đã nói qua với cô rồi phải không? Nghị Phàm chắc chắn sẽ không đồng ý. Do vậy tôi cần chữ ký từ phía cô trước.

Ông ta vừa nói vừa đẩy một tờ giấy đến trước mặt Cửu Châu. Đây chính là tờ đơn ly hôn của cô và anh. Xem ra, người nhà họ Lục đã không còn muốn chứa chấp cô trong cái nhà này nữa rồi.

Cửu Châu đẩy ngược tờ giấy lại về phía ông Lục, cứng rắn đáp lời:

- Thưa cha, con thiết nghĩ, về vấn đề giữa con và Nghị Phàm, không phải chỉ mình con là có thể tự quyết định được. Cha cũng nên hỏi qua ý kiến của anh ấy để xem Nghị Phàm muốn gì?

- Cửu Châu, từ xưa đến nay, đã là người ở trong Lục gia, nhất mực phải nghe theo lời của tôi. Tôi muốn giữ là giữ, muốn đuổi là đuổi. Cấm ai có ý kiến phản đối. Không cần nói dài dòng, cô mau ký vào đây đi!

Cửu Châu đưa mắt nhìn một lượt những con người đang có mặt ở đây. Ngoại trừ Lục Trịnh ra, không có bất kỳ một người nào chịu đứng ra lên tiếng giúp cô cả.

Lục Trịnh lấy hết can đảm, đứng lên thưa:

- Cha à, con thấy Cửu Châu nói đúng. Hiện tại họ đã là vợ chồng, có ly hôn hay không phải hỏi qua ý kiến của cả hai.

- Câm miệng. Chuyện này con không được phép tham dự. Mau mau lui ra ngoài.

Ông lão Lục tức giận đập mạnh tay xuống bàn, trừng mắt lừ Lục Trịnh mà cảnh cáo.

- Đi thôi anh trai. Việc này không liên quan đến chúng ta!

Lục Khương Chấn đứng dậy, đưa tay kéo Lục Trịnh cùng những người khác ra bên ngoài. Lúc này đây, Cửu Châu bé nhỏ đành phải một mình chống chọi lại với hai con người tàn nhẫn trước mặt. Tuy nhiên, gương mặt của cô vẫn hết sức bình tĩnh.

- Con cần lý do. Xin cha hãy cho con biết!

- Được! Đơn giản thôi, vì tôi không hề ưa cô! Hoàn cảnh xuất thân của cô không môn đăng hộ đối. Cửu gia đã bị phá sản, cuối cùng gán con trả nợ cờ bạc. Thật đáng khinh thường.

Ngừng một lát, ông lão Lục lại nói tiếp:

- Coi như tôi cầu xin cô, hãy giữ lấy chút lòng tự trọng mà rời khỏi đây. Con dâu Lục gia không cần hạng đàn bà bắn súng, giết người dễ như trở bàn tay, máu lạnh đến mức thật đáng ghê tởm như vậy. Sau này, chỉ e ắt sẽ sinh ra thứ nghiệt chủng.

Dứt lời, ông lão Lục bất ngờ quỳ rạp xuống trước mặt Cửu Châu.

- Hãy ly hôn đi. Tôi cầu xin cô. Hãy vì Nghị Phàm, vì tương lai của thằng bé!!!

Hành động bất ngờ này của ông ta khiến Cửu Châu chết trân tại chỗ. Đến lúc này, cảm xúc đau buốt trong lòng cô đã hoàn toàn bị bóp đến vỡ nát.

Nước mắt cay đắng dần dần rơi ướt đẫm gò má xinh đẹp.

Nghị Phàm, chúng ta mới yêu nhau cơ mà, chẳng lẽ lại đành phải rời xa?!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »