Thống Đốc Đại Nhân, Em Xin Anh!

Lượt đọc: 5405 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »
Chương 155
giết người diệt khẩu

❊ ❊ ❊

Cửu Châu tựa người lên thành xe, đưa tay che miệng mà ngáp một tiếng, hai mắt khép hờ lim dim toan ngủ. La Vân Thiên vẫn cẩn thận đánh lái, nhẹ nhàng tránh được những chiếc xe khác để vượt lên. Từ trước tới nay, trình độ lái xe của anh không phải hạng tầm thường, chỉ cần đánh vô lăng là lao vun vút. Dù đường cua có hẹp đến thế nào đi chăng nữa, La Vân Thiên vẫn có thể dễ dàng kiểm soát.

Hửm?

Đột nhiên, trong lòng La Vân Thiên chợt nảy ra một dự cảm chẳng lành. Anh đưa mắt liếc nhìn qua gương chiếu hậu ở phía bên ngoài hông xe, chợt phát hiện có một chiếc xe khả nghi màu bạc đang bám theo mình sát nút.

La Vân Thiên lập tức nhấn chân ga hòng kéo xa khoảng cách giữa hai xe lại. Tuy nhiên, mặc cho anh đánh lái như thế nào đi chăng nữa, chiếc xe đăng sau vẫn tăng ga bám theo sát nút.

- Phu nhân, người có để ý thấy chiếc xe Lanrover ở phía đằng sau kia không?

La Vân Thiên gấp gáp hỏi Cửu Châu.

Nghe tiếng gọi, cô quay đầu lại nhìn. Sau khi đã xác định rõ mục tiêu, thái độ của Cửu Châu vẫn vô cùng bình tĩnh.

- Vân Thiên, còn khoảng bao lâu nữa chúng ta sẽ về đến biệt phủ?

La Vân Thiên nhìn đồng hồ trên tay, nhanh chóng trả lời:

- Tròn hai mươi phút nữa. Thế nhưng, với tình hình này thì...

Dứt lời, anh đánh mắt ra hiệu cho Cửu Châu nhìn về phía trước. Đường cao tốc lúc này vừa xảy ra một vụ tai nạn vô cùng nghiêm trọng, hai chiếc xe oto cỡ lớn va chạm với nhau, khiến tài xế bị gãy cổ, chết ngay tại chỗ. Do vậy, cảnh sát hú còi inh ỏi, đậu xe đầy đường để giải quyết. Tuyến đường này hiện tại đã tắc nghẽn.

- Vân Thiên, tăng tốc độ cực đại, đến cột đỏ phía trước thì nhanh chóng đánh lái sang bên phải!

Cửu Châu lạnh lùng cất lời.

La Vân Thiên không do dự, đạp phanh tốc độ lớn nhất. Tốc độ của xe lúc này nhanh khủng khiếp, nếu chỉ cần xảy ra sơ sót, chắc chắn sẽ tông vỡ nát đoàn xe đang chen chúc nhau ở phía trước.

Vù... vù... vù...

Cửu Châu bám chặt tay vào thành ghế, cảm tưởng như cơ thể đang muốn lao ra ngoài cửa xe. La Vân Thiên nắm chặt vô lăng, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm về phía trước. Chiếc xe Lanrover kia cũng vận động hết công lực, đuổi theo xe Cửu Châu sát nút.

Ngay khi gần đến chiếc cột đỏ, La Vân Thiên chỉ kịp hét lên một tiếng:

- Phu nhân, bám thật chắc vào!

Đoạn, anh nhấn ga, trực tiếp quay vô lăng, quẹo sang hướng bên phải theo sự chỉ đạo của Cửu Châu.

Phía bên phải là một con ngõ nhỏ và hẹp, tuy nhiên vẫn đủ sức chứa oto của Cửu Châu. Mà chiếc Lanrover đằng sau không kịp trù bị, lập tức tông mạnh vào cột đường, sau đó lăn vài vòng trên không, nổ uỳnh một tiếng thật lớn, vỡ vụn.

Khóe môi Cửu Châu cong nhẹ. Cô rất tin tưởng vào tài kiểm soát xe của La Vân Thiên. Đối với sự việc vừa xảy ra, nếu không phải do La Vân Thiên cầm lái, chắc chắn Cửu Châu không thể nào thản nhiên đến mức này.

La Vân Thiên nhanh chóng lái xe đi dọc con ngõ nhỏ, sau đó thuận lợi phóng được ra đường lớn. Chỉ e, với cú tông cực mạnh như thế này, chắc chắn kẻ theo đuôi kia không chết cũng tàn phế.

......................

Trong đám đông hỗn loạn, bóng dáng cao lớn của một gã đàn ông đang loạng choạng bò dậy, chật vật chui ra khỏi chiếc Lanrover. Xe lật ngửa, dầu nóng đang không ngừng chảy ra, bốc mùi khét vô cùng khó chịu.

Trên mặt gã ngập tràn máu đỏ, trán bị rách một vết lớn. Xem ra, gã đã bị thương không hề nhẹ. Gã đưa tay ôm ngực, run run cầm điện thoại, bật nút nghe.

- Cậu chủ, suýt... suýt chút nữa tôi đã bị ả đàn bà của cậu hại chết!

Gã vừa nói, vừa cố gắng lết chân lẩn vào trong đám đông hỗn loạn mà bỏ đi.

- Cậu dám lừa tôi thế mạng cho cậu, được lắm, được lắm.

Gã há miệng chửi thề. Vừa lúc đó, một chiếc taxi cũ màu đen từ đâu phóng tới, đỗ ngay trước mặt gã. Gã đưa tay mở cửa ngồi vào ghế, làu bàu mắng nhiếc.

- Sao vậy? Tôi nói có đúng không, cậu chủ? Nộp tiền ra đây, tôi không làm cho cậu nữa.

Gã gài xế ngồi phía trước bất chợt phì cười. Y cười khục khục trong cuống họng, bờ vai cứng ngắc thỉnh thoảng lại rung lên từng hồi.

Haaa...

Trong lúc La Vân Thiên không chú ý, y đã nhanh chóng đổi xe cho gã đàn ông trước mặt này, sau đó lặng lẽ quan sát, thử xem phản ứng của Cửu Châu sẽ như thế nào. Thì ra, cô gái này vẫn rất thông minh như thế. Chậc! Y rất, rất hài lòng về cô.

Gã đàn ông toan định nói thêm gì nữa, bất chợt cảm thấy cổ họng mình lành lạnh. Máu tươi ở cổ họng gã phun trào như xối, bắn cả lên gương mặt điển trai, lạnh lùng đến đáng sợ của người đàn ông trước mắt.

Cổ họng gã đã bị cắt đứt, chết ngay lập tức.

Xong xuôi, y ném dao, khẽ vươn vai mấy cái.

Nếu mùi máu tươi của Lục Nghị Phàm được hòa trộn cùng mùi da thịt thơm ngọt của Cửu Châu, chắc chắn sẽ tạo thành một cực phẩm hiếm có bậc nhất.

Đây chính là mục tiêu cuối cùng của y!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 11 tháng 12 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169
Tiến »